Không chỉ có cánh đồng hoa dã quỳ quyến rũ, lá phong sặc sỡ, hoa hướng dương và cải trắng: Đà Lạt còn một vẻ đẹp lãng mạn từ thiên nhiên, đó là những đồi cỏ hồng mong manh. Những ngày đầu tháng 12 chớm lạnh, nếu đến Đà Lạt bạn sẽ có cơ hội được chiêm ngưỡng cảnh tượng độc đáo tựa chốn thiên đường mà không nhiều nơi có được.
Là loài cỏ mọc dại, cỏ hồng (hay còn gọi là cỏ đuôi chồn) thường mọc thành từng cụm, thân thẳng đứng vươn cao lên trời như ngọn phi lao. Cỏ hồng được biết đến nhiều nhất ở Bắc Mỹ, Trung Quốc. Tại Việt Nam, Đà Lạt là một trong số ít nơi xuất hiện loại cỏ này. Cỏ màu hồng phớt, nhẹ, mịn như đuôi lông chồn khẽ đong đưa trước gió.
Cỏ hồng mang sức sống mãnh liệt, dẻo dai dù là trên sỏi đá khô cằn cũng luôn ngẩng cao đầu với vẻ kiêu hãnh, thách thức.
Dulichgo
Bông của cỏ có màu hồng, hơi ngả màu hồng tím, lông mềm mượt, cọ vào người gây cảm giác nhồn nhột, thích thú. Không chỉ những cô gái mới yêu màu cỏ hồng, ngay cả chàng lính cũng bị cuốn hút vào vẻ đẹp hoang sơ này.
< Cỏ hồng mọc ven bờ suối Vàng, tạo thành thảm hồng điểm tô trên sắc xanh đồi núi.
Cỏ hồng mọc ven sườn đồi, giữa thung lũng, nhiều nhất phải kể đến khu vực ngoại ô như ở khu vực Trại Mát, ven bờ Suối Vàng hoặc xung quanh làng hoa Thái Phiên.
< Cỏ hồng quanh làng hoa Thái Phiên.
Dulichgo
Từ Đà Lạt, bạn đi theo hướng đông nam trên cung đường Trần Hưng Đạo - Hùng Vương về hướng Trại Mát. Tại ngã 3 Trại Mát, bạn rẽ tay trái đi vào khu vực làng hoa Thái Phiên, di chuyển thêm khoảng 2 km nữa, bạn sẽ bắt gặp đồng cỏ hồng phủ kín và khoe sắc lúc chớm đông Đà Lạt.
Cỏ hồng lãng mạn, nghịch ngợm thường phiêu bồng, vui đùa cùng với gió và mây, thỉnh thoảng lại đưa tay chọc phá những chú chim non gần đó một cách vụng về. Vốn không thích cuộc sống khoa trương, xô bồ, cỏ hồng tự tìm cho mình những nơi “ẩn náu" ít người lui tới.
Giản dị trong lớp áo hồng ngọt ngào, cỏ thoả sức tung mình vào không trung, nũng nịu không chịu rời khỏi vòng tay mẹ thiên nhiên như những đứa con xa quê lâu ngày trở về nhà. Đứng giữa đồi cỏ hồng, bạn sẽ dễ dàng hoá thân thành một thiên thần nhỏ trước vẻ đẹp mỏng manh của cánh đồng cỏ này.
Du lịch, GO! tổng hợp, ảnh internet
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cao nguyên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cao nguyên. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2015
Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2015
Đà Lạt, có một mùa hồng...
(TTO) - Cuối tháng 11, đầu tháng 12 (*), mùa của những cơn gió mùa đông, mùa của những cây hồng trụi lá. Mùa đẹp nhất của những vườn hồng Đà Lạt. Lên Đà Lạt ngắm hoa dã quỳ cuối mùa, du khách cũng có thể ghé qua ngắm các vườn hồng đầy trái chín đỏ ở khắp ngoại ô Đà Lạt.
< Hồng vuông, loại dùng ép làm hồng khô cuối mùa.
Mùa này ngao du xe máy những con đường phủ mờ đất đỏ trong cái lạnh đầu đông xứ mù sương, lấp lánh trong nắng là những trái hồng thắp lửa trên cành. Còn nhớ cách đây không lâu, thông tin trên báo nói về giá hồng Đà Lạt bị rớt giá mạnh, hồng giòn, hồng trứng các loại thu mua từ nhà vườn giá chỉ còn 2.000 - 3.000 đồng/kg.
Tại khu vực trồng hồng lớn nhất tỉnh Lâm Đồng là thị trấn D’ran, huyện Đơn Dương và khu vực xã Xuân Trường (TP Đà Lạt), giá hồng giòn, hồng trứng các loại được chủ vựa thu mua sỉ từ nhà vườn chỉ còn 2.000-3.000 đồng/kg, giảm khoảng 300% so với mức giá đầu vụ.
Điện thoại hỏi thăm một người bạn có cửa hàng trái cây và hoa ở D’ran, bạn vẫn tươi vui: "Những loại hồng rớt giá là loại dở chị ạ, trên Đà Lạt người ta không ăn nữa". Rồi bạn giải thích thêm: "Đó là loại hồng trứng lốc, thịt bở và vị lạt. Chất lượng thấp nên giá rẻ. Hồng loại ngon vẫn bán rất chạy". Buông điện thoại xuống lại nhớ những chuyến đi về Đà Lạt vào tháng 10, 11.
Dulichgo
Mùa này luôn có những cung đường ngao du xe máy qua những vườn hồng đầy trái chín đỏ trên các con đường đi vào xã Xuân Trường (đồi trà Cầu Đất), hay những khu vườn ở gần khu vực dinh III Bảo Đại (đường Triệu Việt Vương, phường 2) vào khu vực đèo Mimosa (đường đèo Prenn cũ)...
Cũng như khu vực D’ran, những con đường êm êm phủ mờ đất đỏ trong cái lạnh đầu đông với nắng vàng rực rỡ. Và lấp lánh trong nắng là những trái hồng thắp lửa trên các cành. Những vườn hồng đầy trái này, chủ nhân thường để ngỏ cửa. Thậm chí rất vui vẻ đón những du khách đến tham quan, chụp hình lưu niệm, thưởng thức trái chín tại chỗ và mua về làm quà cho người thân. Chỉ có điều bạn không nên tùy tiện vào mà không xin phép, cũng như bẻ trái mà không hỏi qua người vun trồng.
Một chủ vườn ở khu vực đèo Mimosa giải thích: "Không phải cứ thấy hồng chín đỏ trên cây là ăn được. Có khi còn chát nên để đó chưa hái. Muốn ăn hồng ngon nên nói qua để được hướng dẫn, chứ người Đà Lạt hiếu khách không tiếc gì vài ký hồng. Vào không hỏi ai, chụp hình tạo dáng rồi bẻ lung tung, về vừa không ăn được lại tạo ấn tượng xấu”.
Những người Đà Lạt xưa nói rằng cây hồng đến với vùng đất nầy từ nhiều nguồn, theo từng thời kỳ. Nhưng có lẽ chính thức là vào năm 1889, khi người Pháp lập một vườn ươm giống tại khu vực Dankia. Rồi năm 1933 khi Đà Lạt có đường xe lửa rồi xe hơi, cây hồng được trồng thêm nhân rộng ra. Khoảng năm 1956 cho đến năm 1975 đã có rất nhiều giống hồng Nhật, Mỹ... được đưa về, ươm trồng trên đất Đà Lạt.
Dulichgo
Người Đà Lạt xưa thích trồng hồng vì ngoài chuyện sống lâu, ít sâu bệnh. Trước mùa trái sẽ là mùa hoa thơm ngát (mùa hoa thường vào tháng 6, tháng 7), để sau hai tháng bắt đầu kết trái và ửng chín. Mùa hồng chín rộ nhất là độ cuối tháng 9, tháng 10. Những người Đà Lạt xưa còn kể ngày xưa trái hồng Đà Lạt khi chín thường có màu vàng cam chứ không phải hồng đỏ như hiện nay. Tùy theo nhà vườn trồng mà cây hồng có nhiều loại và tên cũng khác nhau.
Loại được ưa chuộng là hồng vuông và hồng bánh xe. Hồng vuông trái to, ăn giòn và ngọt. Còn hồng bánh xe khi chín ăn vừa dẻo, vừa ngọt vừa thơm vị đường. Nhưng muốn ăn từ trên cây thì phải để cho trái chín thật chín, còn nếu không sẽ bị chát. Chính vì thế hồng tươi ở Đà Lạt ngày xưa thường ít có, chỉ có hồng khô và hồng sấy.
Còn ngày nay, cây hồng Đà Lạt có rất nhiều giống và chủng loại mới. Nhưng gọi chung lại có hồng nước, gồm các loại hồng dẻo, hồng dai (còn gọi là hồng trứng vì trong thịt có nhiều nước). Loại này thường ăn tươi, ép nước, ngâm rượu và cả làm giấm hồng (loại giấm dành cho các món rau trộn Đà Lạt).
Hồng giòn, loại được ưa chuộng nhất, còn được gọi là hồng vuông, hồng chén hay còn gọi là hồng ngọt. Loại này đang bị những trái hồng Trung Quốc to tướng, vuông vắn mạo danh. Tuy bên ngoài bóng loáng ngon mắt, khi chín mang sắc vàng cam nhưng ăn vào vẫn chát, thậm chí chát ngắt.
Dulichgo
Những người Đà Lạt mến khách còn dặn chớ ham rẻ mua hồng bao đổ đống ven các con đường lộ, nơi có nhiều xe chạy. Đa số là hồng dạt, khó để lâu và không ngon. Nếu mua hãy vào vựa, hay muốn mua nhiều nên nhờ người địa phương mua lại lò. Chất lượng sẽ ngon hơn, giá cũng không chênh nhau bao nhiêu.
Hồng giòn - đặc sản Đà Lạt cuối thu đầu đông
Khoảng mươi năm trở lại đây, người Đà Lạt chuyển sang thu hoạch các loại quả hồng khi trái vừa già (da đang chuyển dần sang màu vàng) và chế biến thành hồng giòn. Vừa dễ vận chuyển, vừa để lâu không úng hư, ăn lại rất ngon ngọt. Cách chế biến cũng rất đơn giản. Quả hồng được hái từ trên cây xuống, sau đó được lựa lại thật cẩn thận, những quả bị trầy xước sẽ chuyển sang làm hồng khô, hồng sấy. Còn những quả đẹp, lành lặn sẽ được đem ủ làm hồng giòn.
Khi ủ không dùng nước vôi, chỉ cần cho hồng vào túi nilông trắng, sạch rồi cột chặt để khoảng 10 ngày, trái sẽ mất hẳn vị chát, chỉ còn lại vị giòn ngọt vừa ăn. Đây cũng là loại hồng giòn với vỏ xanh ửng, trái nhỏ vừa vào mùa tháng 9 - 10 vẫn được bày bán khắp chợ Đà Lạt.
(*) Tôi đã "dừng" lại khá lâu để gởi bài này, một lý do là không muốn có những vườn hồng tan hoang vì bước chân du khách.
Theo TRÂN DUY (Báo Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!
< Hồng vuông, loại dùng ép làm hồng khô cuối mùa.
Mùa này ngao du xe máy những con đường phủ mờ đất đỏ trong cái lạnh đầu đông xứ mù sương, lấp lánh trong nắng là những trái hồng thắp lửa trên cành. Còn nhớ cách đây không lâu, thông tin trên báo nói về giá hồng Đà Lạt bị rớt giá mạnh, hồng giòn, hồng trứng các loại thu mua từ nhà vườn giá chỉ còn 2.000 - 3.000 đồng/kg.
Tại khu vực trồng hồng lớn nhất tỉnh Lâm Đồng là thị trấn D’ran, huyện Đơn Dương và khu vực xã Xuân Trường (TP Đà Lạt), giá hồng giòn, hồng trứng các loại được chủ vựa thu mua sỉ từ nhà vườn chỉ còn 2.000-3.000 đồng/kg, giảm khoảng 300% so với mức giá đầu vụ.
Điện thoại hỏi thăm một người bạn có cửa hàng trái cây và hoa ở D’ran, bạn vẫn tươi vui: "Những loại hồng rớt giá là loại dở chị ạ, trên Đà Lạt người ta không ăn nữa". Rồi bạn giải thích thêm: "Đó là loại hồng trứng lốc, thịt bở và vị lạt. Chất lượng thấp nên giá rẻ. Hồng loại ngon vẫn bán rất chạy". Buông điện thoại xuống lại nhớ những chuyến đi về Đà Lạt vào tháng 10, 11.
Dulichgo
Mùa này luôn có những cung đường ngao du xe máy qua những vườn hồng đầy trái chín đỏ trên các con đường đi vào xã Xuân Trường (đồi trà Cầu Đất), hay những khu vườn ở gần khu vực dinh III Bảo Đại (đường Triệu Việt Vương, phường 2) vào khu vực đèo Mimosa (đường đèo Prenn cũ)...
Cũng như khu vực D’ran, những con đường êm êm phủ mờ đất đỏ trong cái lạnh đầu đông với nắng vàng rực rỡ. Và lấp lánh trong nắng là những trái hồng thắp lửa trên các cành. Những vườn hồng đầy trái này, chủ nhân thường để ngỏ cửa. Thậm chí rất vui vẻ đón những du khách đến tham quan, chụp hình lưu niệm, thưởng thức trái chín tại chỗ và mua về làm quà cho người thân. Chỉ có điều bạn không nên tùy tiện vào mà không xin phép, cũng như bẻ trái mà không hỏi qua người vun trồng.
Một chủ vườn ở khu vực đèo Mimosa giải thích: "Không phải cứ thấy hồng chín đỏ trên cây là ăn được. Có khi còn chát nên để đó chưa hái. Muốn ăn hồng ngon nên nói qua để được hướng dẫn, chứ người Đà Lạt hiếu khách không tiếc gì vài ký hồng. Vào không hỏi ai, chụp hình tạo dáng rồi bẻ lung tung, về vừa không ăn được lại tạo ấn tượng xấu”.
Những người Đà Lạt xưa nói rằng cây hồng đến với vùng đất nầy từ nhiều nguồn, theo từng thời kỳ. Nhưng có lẽ chính thức là vào năm 1889, khi người Pháp lập một vườn ươm giống tại khu vực Dankia. Rồi năm 1933 khi Đà Lạt có đường xe lửa rồi xe hơi, cây hồng được trồng thêm nhân rộng ra. Khoảng năm 1956 cho đến năm 1975 đã có rất nhiều giống hồng Nhật, Mỹ... được đưa về, ươm trồng trên đất Đà Lạt.
Dulichgo
Người Đà Lạt xưa thích trồng hồng vì ngoài chuyện sống lâu, ít sâu bệnh. Trước mùa trái sẽ là mùa hoa thơm ngát (mùa hoa thường vào tháng 6, tháng 7), để sau hai tháng bắt đầu kết trái và ửng chín. Mùa hồng chín rộ nhất là độ cuối tháng 9, tháng 10. Những người Đà Lạt xưa còn kể ngày xưa trái hồng Đà Lạt khi chín thường có màu vàng cam chứ không phải hồng đỏ như hiện nay. Tùy theo nhà vườn trồng mà cây hồng có nhiều loại và tên cũng khác nhau.
Loại được ưa chuộng là hồng vuông và hồng bánh xe. Hồng vuông trái to, ăn giòn và ngọt. Còn hồng bánh xe khi chín ăn vừa dẻo, vừa ngọt vừa thơm vị đường. Nhưng muốn ăn từ trên cây thì phải để cho trái chín thật chín, còn nếu không sẽ bị chát. Chính vì thế hồng tươi ở Đà Lạt ngày xưa thường ít có, chỉ có hồng khô và hồng sấy.
Còn ngày nay, cây hồng Đà Lạt có rất nhiều giống và chủng loại mới. Nhưng gọi chung lại có hồng nước, gồm các loại hồng dẻo, hồng dai (còn gọi là hồng trứng vì trong thịt có nhiều nước). Loại này thường ăn tươi, ép nước, ngâm rượu và cả làm giấm hồng (loại giấm dành cho các món rau trộn Đà Lạt).
Hồng giòn, loại được ưa chuộng nhất, còn được gọi là hồng vuông, hồng chén hay còn gọi là hồng ngọt. Loại này đang bị những trái hồng Trung Quốc to tướng, vuông vắn mạo danh. Tuy bên ngoài bóng loáng ngon mắt, khi chín mang sắc vàng cam nhưng ăn vào vẫn chát, thậm chí chát ngắt.
Dulichgo
Những người Đà Lạt mến khách còn dặn chớ ham rẻ mua hồng bao đổ đống ven các con đường lộ, nơi có nhiều xe chạy. Đa số là hồng dạt, khó để lâu và không ngon. Nếu mua hãy vào vựa, hay muốn mua nhiều nên nhờ người địa phương mua lại lò. Chất lượng sẽ ngon hơn, giá cũng không chênh nhau bao nhiêu.
Hồng giòn - đặc sản Đà Lạt cuối thu đầu đông
Khoảng mươi năm trở lại đây, người Đà Lạt chuyển sang thu hoạch các loại quả hồng khi trái vừa già (da đang chuyển dần sang màu vàng) và chế biến thành hồng giòn. Vừa dễ vận chuyển, vừa để lâu không úng hư, ăn lại rất ngon ngọt. Cách chế biến cũng rất đơn giản. Quả hồng được hái từ trên cây xuống, sau đó được lựa lại thật cẩn thận, những quả bị trầy xước sẽ chuyển sang làm hồng khô, hồng sấy. Còn những quả đẹp, lành lặn sẽ được đem ủ làm hồng giòn.
Khi ủ không dùng nước vôi, chỉ cần cho hồng vào túi nilông trắng, sạch rồi cột chặt để khoảng 10 ngày, trái sẽ mất hẳn vị chát, chỉ còn lại vị giòn ngọt vừa ăn. Đây cũng là loại hồng giòn với vỏ xanh ửng, trái nhỏ vừa vào mùa tháng 9 - 10 vẫn được bày bán khắp chợ Đà Lạt.
(*) Tôi đã "dừng" lại khá lâu để gởi bài này, một lý do là không muốn có những vườn hồng tan hoang vì bước chân du khách.
Theo TRÂN DUY (Báo Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!
Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015
Những điều cần biết về Festival Hoa Đà Lạt 2015
Festival Hoa Đà Lạt tổ chức đúng vào dịp Tết dương lịch nên thu hút sự chú ý của rất nhiều du khách trong nước và quốc tế.
Dưới đây là một số thông tin cần thiết cho du khách đến Đà Lạt tham gia lễ hội hoa vào cuối tháng 12 này.
- Festival Hoa Đà Lạt 2015 diễn ra khi nào?
Theo dự kiến, Festival Hoa Đà Lạt lần thứ VI - năm 2015 với chủ đề “Đà Lạt – muôn màu sắc hoa” sẽ diễn ra trong 5 ngày, từ 29/12/2015 đến hết 2/1/2016. Địa điểm tổ chức là TP. Đà Lạt và một số địa phương trong tỉnh.
- Sự kiện có gì đặc sắc?
Là một trong những lễ hội lớn nhất của tỉnh Lâm Đồng thu hút rất nhiều du khách trong và ngoài nước, Festival Hoa Đà Lạt luôn được đầu tư rất công phu và kỹ lưỡng.
Theo đó, sự kiện dự kiến sẽ gồm 8 chương trình chính:
1/ Không gian hoa được tổ chức xung quanh hồ Xuân Hương ngày 30/12/2015 - 3/1/2016 với rất nhiều tiểu cảnh về hoa cùng những cuộc thi với giải thưởng cao. Những tiểu cảnh này được duy trì trong suốt thời gian diễn ra lễ hội để phục vụ hoạt động tham quan, mua sắm của du khách.
Dulichgo
2/ Trưng bày, triển lãm hoa, cây cảnh Đà Lạt 2015 tại vườn hoa thành phố Đà Lạt, kéo dài từ 30/12/2015 đến 3/1/2016. Hoạt động này không chỉ thu hút đông đảo các tổ chức, cá nhân có thế mạnh về sản xuất, kinh doanh hoa ở trong và ngoài tỉnh mà còn có sự góp mặt của nhiều doanh nghiệp quốc tế và du khách tham dự.
3/ Lễ khai mạc Festival Hoa Đà Lạt được tổ chức vào lúc 20h, ngày 30/12/2015 tại quảng trường Lâm Viên, gồm: Chương trình khai mạc, các chương trình nghệ thuật đặc sắc và diễu hành Carnaval Hoa Đà Lạt.
4/ Carnaval Hoa Đà Lạt là hoạt động sôi nổi diễn ra từ 30/12/2015 đến 3/1/2016. Đoàn diễu hành gồm nhiều xe hoa; các nhóm biểu diễn nghệ thuật đường phố; nhóm hóa trang,… Một số nhóm tham gia Carnaval biểu diễn những tiết mục được chọn lọc tại khu vực quảng trường Lâm Viên và xung quanh hồ Xuân Hương.
5/ Phiên chợ rau, hoa Đà Lạt được tổ chức trên đường Nguyễn Văn Cừ nối dài và đường Nguyễn Thị Minh Khai, diễn ra từ 30/12/2015 đến 3/1/2016. Bao gồm không gian trưng bày nghệ thuật hoa, rau; nơi giới thiệu và ký kết hợp đồng thương mại về các loại rau, hoa; khu vực giới thiệu ẩm thực chế biến từ các loại rau, củ, quả Đà Lạt.
Dulichgo
6/ Phố Trà, cà phê, rượu vang Đà Lạt được tổ chức tại công viên đài phun nước, quảng trường Lâm Viên Đà Lạt, diễn ra vào 30/12/2015 - 3/1/2016. Hoạt động này nhằm giới thiệu và quảng bá thương hiệu rượu vang, trà, cà phê Đà Lạt, của tỉnh Lâm Đồng cũng như của các tỉnh, thành khác trong cả nước.
7/ Không gian Thư pháp, Hội họa, Nhiếp ảnh về các loài hoa Đà Lạt được tổ chức từ ngày 30/12/2015 đến 3/1/2016 tại công viên Xuân Hương, Đà Lạt. Du khách tham dự sẽ được xem trình diễn thư pháp, hội họa và nhiếp ảnh về hoa rất độc đáo.
8/ Hội thảo khoa học về hoa diễn ra lúc 14h ngày 31/12 tại khách sạn Sài Gòn Đà Lạt. Hoạt động này nhằm giới thiệu và trao đổi các giống hoa Đà Lạt với thị trường trong và ngoài nước.
Ngoài ra, Festival Hoa Đà Lạt còn có nhiều chương trình hưởng ứng như: Không gian hoa tại các khu dân cư; tour du lịch hoa, kiến trúc, tâm linh; hội thi thắng cảnh hoa; ngày chủ nhật hoa; hội chợ thương mại và quảng bá du lịch Lâm Đồng; liên hoan các nhóm nghệ thuật tiêu biểu,… đáp ứng đa dạng nhu cầu tham quan, khám phá, vui chơi, giải trí của du khách.
- Di chuyển thế nào đến Đà Lạt?
Máy bay: Hiện có chuyến bay thẳng từ Hà Nội, Đà Nẵng hoặc TP HCM tới sân bay Liên Khương (Đà Lạt) của Vietnam Airlines và Vietjetair. Giá vé từ 900.000 đồng đến 1,6 triệu đồng, và thời gian bay từ 50 phút đến 1 tiếng 40 phút.
Lưu ý: Từ sân bay Liên Khương, bạn có thể bắt xe bus liên vận về Đà Lạt (dừng ở khách sạn Hàng không trên phố Pasteur gần Hồ Xuân Hương) với giá 50.000 đồng; hoặc đi taxi khoảng 300.000 đồng/lượt.
Xe khách: Xe của hãng Phương Trang hay Thành Bưởi có nhiều chuyến đi và về tuyến Sài Gòn – Đà Lạt, khoảng 220.000 - 240.000 đồng vé/chiều. Xe chạy liên tục, mỗi chuyến cách nhau từ 30 phút đến 1 tiếng.
- Nghỉ ngơi ở đâu?
Những khách sạn ở khu vực Hồ Xuân Hương, chợ Đà Lạt,… thường có giá đắt đỏ hơn so với những nhà nghỉ, khách sạn xa trung tâm. Hầu hết nơi này vẫn đầy đủ tiện nghi và có giá khá mềm, do đó bạn có thể tiết kiệm được một khoản kha khá chi phí lưu trú.
Dulichgo
Ngoài ra, Đà Lạt là nơi thường xuyên rơi vào tình trạng “cháy” phòng vào các dịp lễ, tết, do vậy, để đặt được phòng khách sạn Đà Lạt với giá tốt nhất và đảm bảo còn phòng, du khách nên đặt trước từ 2 đến 3 tháng.
Theo Tiểu Lam (Ivivu)
Du lịch, GO!
Dưới đây là một số thông tin cần thiết cho du khách đến Đà Lạt tham gia lễ hội hoa vào cuối tháng 12 này.
- Festival Hoa Đà Lạt 2015 diễn ra khi nào?
Theo dự kiến, Festival Hoa Đà Lạt lần thứ VI - năm 2015 với chủ đề “Đà Lạt – muôn màu sắc hoa” sẽ diễn ra trong 5 ngày, từ 29/12/2015 đến hết 2/1/2016. Địa điểm tổ chức là TP. Đà Lạt và một số địa phương trong tỉnh.
- Sự kiện có gì đặc sắc?
Là một trong những lễ hội lớn nhất của tỉnh Lâm Đồng thu hút rất nhiều du khách trong và ngoài nước, Festival Hoa Đà Lạt luôn được đầu tư rất công phu và kỹ lưỡng.
Theo đó, sự kiện dự kiến sẽ gồm 8 chương trình chính:
1/ Không gian hoa được tổ chức xung quanh hồ Xuân Hương ngày 30/12/2015 - 3/1/2016 với rất nhiều tiểu cảnh về hoa cùng những cuộc thi với giải thưởng cao. Những tiểu cảnh này được duy trì trong suốt thời gian diễn ra lễ hội để phục vụ hoạt động tham quan, mua sắm của du khách.
Dulichgo
2/ Trưng bày, triển lãm hoa, cây cảnh Đà Lạt 2015 tại vườn hoa thành phố Đà Lạt, kéo dài từ 30/12/2015 đến 3/1/2016. Hoạt động này không chỉ thu hút đông đảo các tổ chức, cá nhân có thế mạnh về sản xuất, kinh doanh hoa ở trong và ngoài tỉnh mà còn có sự góp mặt của nhiều doanh nghiệp quốc tế và du khách tham dự.
3/ Lễ khai mạc Festival Hoa Đà Lạt được tổ chức vào lúc 20h, ngày 30/12/2015 tại quảng trường Lâm Viên, gồm: Chương trình khai mạc, các chương trình nghệ thuật đặc sắc và diễu hành Carnaval Hoa Đà Lạt.
4/ Carnaval Hoa Đà Lạt là hoạt động sôi nổi diễn ra từ 30/12/2015 đến 3/1/2016. Đoàn diễu hành gồm nhiều xe hoa; các nhóm biểu diễn nghệ thuật đường phố; nhóm hóa trang,… Một số nhóm tham gia Carnaval biểu diễn những tiết mục được chọn lọc tại khu vực quảng trường Lâm Viên và xung quanh hồ Xuân Hương.
5/ Phiên chợ rau, hoa Đà Lạt được tổ chức trên đường Nguyễn Văn Cừ nối dài và đường Nguyễn Thị Minh Khai, diễn ra từ 30/12/2015 đến 3/1/2016. Bao gồm không gian trưng bày nghệ thuật hoa, rau; nơi giới thiệu và ký kết hợp đồng thương mại về các loại rau, hoa; khu vực giới thiệu ẩm thực chế biến từ các loại rau, củ, quả Đà Lạt.
Dulichgo
6/ Phố Trà, cà phê, rượu vang Đà Lạt được tổ chức tại công viên đài phun nước, quảng trường Lâm Viên Đà Lạt, diễn ra vào 30/12/2015 - 3/1/2016. Hoạt động này nhằm giới thiệu và quảng bá thương hiệu rượu vang, trà, cà phê Đà Lạt, của tỉnh Lâm Đồng cũng như của các tỉnh, thành khác trong cả nước.
7/ Không gian Thư pháp, Hội họa, Nhiếp ảnh về các loài hoa Đà Lạt được tổ chức từ ngày 30/12/2015 đến 3/1/2016 tại công viên Xuân Hương, Đà Lạt. Du khách tham dự sẽ được xem trình diễn thư pháp, hội họa và nhiếp ảnh về hoa rất độc đáo.8/ Hội thảo khoa học về hoa diễn ra lúc 14h ngày 31/12 tại khách sạn Sài Gòn Đà Lạt. Hoạt động này nhằm giới thiệu và trao đổi các giống hoa Đà Lạt với thị trường trong và ngoài nước.
Ngoài ra, Festival Hoa Đà Lạt còn có nhiều chương trình hưởng ứng như: Không gian hoa tại các khu dân cư; tour du lịch hoa, kiến trúc, tâm linh; hội thi thắng cảnh hoa; ngày chủ nhật hoa; hội chợ thương mại và quảng bá du lịch Lâm Đồng; liên hoan các nhóm nghệ thuật tiêu biểu,… đáp ứng đa dạng nhu cầu tham quan, khám phá, vui chơi, giải trí của du khách.
- Di chuyển thế nào đến Đà Lạt?Máy bay: Hiện có chuyến bay thẳng từ Hà Nội, Đà Nẵng hoặc TP HCM tới sân bay Liên Khương (Đà Lạt) của Vietnam Airlines và Vietjetair. Giá vé từ 900.000 đồng đến 1,6 triệu đồng, và thời gian bay từ 50 phút đến 1 tiếng 40 phút.
Lưu ý: Từ sân bay Liên Khương, bạn có thể bắt xe bus liên vận về Đà Lạt (dừng ở khách sạn Hàng không trên phố Pasteur gần Hồ Xuân Hương) với giá 50.000 đồng; hoặc đi taxi khoảng 300.000 đồng/lượt.
Xe khách: Xe của hãng Phương Trang hay Thành Bưởi có nhiều chuyến đi và về tuyến Sài Gòn – Đà Lạt, khoảng 220.000 - 240.000 đồng vé/chiều. Xe chạy liên tục, mỗi chuyến cách nhau từ 30 phút đến 1 tiếng.
- Nghỉ ngơi ở đâu?
Những khách sạn ở khu vực Hồ Xuân Hương, chợ Đà Lạt,… thường có giá đắt đỏ hơn so với những nhà nghỉ, khách sạn xa trung tâm. Hầu hết nơi này vẫn đầy đủ tiện nghi và có giá khá mềm, do đó bạn có thể tiết kiệm được một khoản kha khá chi phí lưu trú.
Dulichgo
Ngoài ra, Đà Lạt là nơi thường xuyên rơi vào tình trạng “cháy” phòng vào các dịp lễ, tết, do vậy, để đặt được phòng khách sạn Đà Lạt với giá tốt nhất và đảm bảo còn phòng, du khách nên đặt trước từ 2 đến 3 tháng.
Theo Tiểu Lam (Ivivu)
Du lịch, GO!
Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2015
3 sắc hoa bung nở trên Đà Lạt
(VNE) - Không chỉ có hoa dã quỳ, đến với phố núi Đà Lạt những ngày tháng cuối năm, du khách còn được thưởng lãm khung cảnh bạt ngàn của cả hai loài hoa hướng dương và cải trắng.
Hoa dã quỳ hay còn được gọi hoa hướng dương dại, thường bung nở trong những ngày cuối thu. Hoa mọc rải rác hai bên đường cao tốc Liên Khương – Đà Lạt, bên đèo D’ran hay dọc khu du lịch Suối Vàng. Hoa mọc thành bụi, dễ sống, khi khoe sắc như thảm vàng trong nắng sớm. Hoa còn nở nhiều trên đường đi núi Lang Biang, đường An Bình, hướng đi khu du lịch Hầm Đất Sét...
Khi tháng 11 dần khép lại, hoa dã quỳ ở Đà Lạt thưa thớt hơn và dân du lịch bụi cũng bớt háo hức. Tuy nhiên, đây cũng là lúc sắc trắng tinh khôi của hoa cải, sắc vàng của hoa hướng dương lại bung tỏa. Nơi thu hút nhiều du khách, dân du lịch bụi, nhiếp ảnh là cánh đồng hoa cải trắng, hướng dương ở xã Tu Tra, huyện Đơn Dương, Lâm Đồng, cách trung tâm thành phố Đà Lạt khoảng 35 km.
Từ thành phố Đà Lạt, đi hết đoạn đường đèo Prenn về hướng Đức Trọng, qua ngã ba Fi Nôm sẽ thấy bên phía tay trái có cổng chào Thôn Văn Hóa Bồng Lai cách quốc lộ 400 m. Bạn chạy thẳng tiếp khoảng 2-3 km nữa sẽ đến cổng Tu Tra, sau đó khoảng 5 km nữa sẽ tới Dalat Milk là thấy cánh đồng hoa hướng dương.
Cánh đồng hoa hướng dương nằm trong khuôn viên của công ty Dalat Milk cũ, nay là Công ty Cổ phần Thực phẩm sữa TH True Milk. Bạn chỉ cần gửi xe, trình báo giấy tờ tùy thân và xin phép vào tham quan. Hiện tại, công ty không thu phí tham quan.
Dulichgo
Nếu du khách muốn tham quan cánh đồng cải trắng, từ Dalat Milk đi thẳng tới ngã ba đầu tiên rẽ phải và tiếp tục hướng chợ Tu Tra khoảng 5 km nữa, sau đó hỏi thăm khu vực cánh đồng hoa cải để tham quan. Ở đây có cả một vùng đất rộng lớn với màu trắng tinh khôi của hoa cải. Các phượt thủ nếu không có dịp ngắm hoa cải Mộc Châu vẫn có thể thỏa mãn với khung cảnh lãng mạn này.
Hoa cải được người dân trồng thử nghiệm trong việc lấy hạt ép dầu. Những ngày hoa nở khắp triền đồi, bên sườn núi, du khách có thể lưu giữ khoảnh khắc đẹp với sắc cải trắng nơi đây.
Hoa cải trắng ra hoa vào cuối tháng 11, đầu tháng 12. Hoa hướng dương nở vào hai đợt là tháng 11, 12 và tháng 3, 4 hàng năm. Tuy nhiên đẹp nhất vẫn là mùa đông, và du khách nên đi vào thời gian này để có cơ hội chiêm ngưỡng trọn vẻ đẹp "hai trong một" của Đà Lạt.
Bạn nên tranh thủ chụp ảnh hoa nở buổi sáng tầm 8-10h hoặc chiều vào 15-17h để có được những bức ảnh đẹp và rực rỡ nhất. Đặc biệt, những bức ảnh khi chiều về không chỉ gợi lên một khung cảnh quyến rũ mà còn huyền ảo nữa.
Dulichgo
Đến với hai cánh đồng hoa, bạn như bị “thôi miên” trước vẻ đẹp vừa tinh khôi của hoa cải trắng, vừa rực rỡ sắc vàng của loài hướng dương. Cánh đồng hoa bao lavới hàng chục hecta không khỏi làm du khách nao lòng và bất ngờ.
Sau khi tham quan, du khách có thể đến trang trại bò sữa của công ty Dalat Milk, cánh đồng trồng cây lagim ở Tu Tra, hoặc quay về ngắm loài hoa mimosa bung nở trên con đèo cùng tên (đoạn gần đèo Prenn), ngắm các thác Ponjour, thác Voi,…
Ngoài ra, Đà Lạt còn có một “đặc sản” khác là cỏ hồng trên đồi Dankia gần khu vực Suối Vàng. Đây là điểm đến mới lạ, độc đáo của thành phố ngàn hoa. Tuy nhiên, khu vực này rất ít du khách biết, do đó để tìm được nơi chính xác, bạn cần liên hệ, nhờ sự chỉ dẫn của người dân địa phương.
Một số lưu ý khi tham quan
Hai cánh đồng hoa hiện được mở cửa tham quan tự do, không thu phí. Du khách không được bẻ cành, giẫm đạp, hái hoa để chụp ảnh selfie hay vứt rác bừa bãi. Đây không chỉ là ý thức tham quan mà còn là trách nhiệm để bảo vệ và giữ gìn cho cánh đồng hoa được mãi đẹp. Du khách không nên chụp ảnh theo đoàn trong cánh đồng hoa, vì đám đông dễ làm gãy hoa.
- Ở cánh đồng hướng dương, nếu bạn đi xe riêng, có thể gửi ở công ty Dalat Milk, cất giữ mũ nón và hành lý, tư trang kỹ lưỡng để tránh trường hợp đáng tiếc xảy ra.
Dulichgo
- Ở cánh đồng hoa cải, du khách nên để xe và xếp gọn gàng. Cần chú ý đến tài sản vì khu vực này không có chỗ trông giữ xe.
Vì hoa hướng dương được trồng theo từng luống, nên bạn chú ý đi theo từng hàng trống để tham quan, không đùa giỡn hay chạy nhảy mà làm gãy cành hoa.
Khu vực hoa cải đa số trồng thành từng cụm, ít có chỗ chen chân vào giữa tham quan. Do đó, du khách hạn chế đi vào trong, chỉ nên chụp hình bên ngoài, nhằm tránh làm hư hại hoa.
Theo Vnexpress
Du lịch, GO!
Hoa dã quỳ hay còn được gọi hoa hướng dương dại, thường bung nở trong những ngày cuối thu. Hoa mọc rải rác hai bên đường cao tốc Liên Khương – Đà Lạt, bên đèo D’ran hay dọc khu du lịch Suối Vàng. Hoa mọc thành bụi, dễ sống, khi khoe sắc như thảm vàng trong nắng sớm. Hoa còn nở nhiều trên đường đi núi Lang Biang, đường An Bình, hướng đi khu du lịch Hầm Đất Sét...
Khi tháng 11 dần khép lại, hoa dã quỳ ở Đà Lạt thưa thớt hơn và dân du lịch bụi cũng bớt háo hức. Tuy nhiên, đây cũng là lúc sắc trắng tinh khôi của hoa cải, sắc vàng của hoa hướng dương lại bung tỏa. Nơi thu hút nhiều du khách, dân du lịch bụi, nhiếp ảnh là cánh đồng hoa cải trắng, hướng dương ở xã Tu Tra, huyện Đơn Dương, Lâm Đồng, cách trung tâm thành phố Đà Lạt khoảng 35 km.
Từ thành phố Đà Lạt, đi hết đoạn đường đèo Prenn về hướng Đức Trọng, qua ngã ba Fi Nôm sẽ thấy bên phía tay trái có cổng chào Thôn Văn Hóa Bồng Lai cách quốc lộ 400 m. Bạn chạy thẳng tiếp khoảng 2-3 km nữa sẽ đến cổng Tu Tra, sau đó khoảng 5 km nữa sẽ tới Dalat Milk là thấy cánh đồng hoa hướng dương.
Cánh đồng hoa hướng dương nằm trong khuôn viên của công ty Dalat Milk cũ, nay là Công ty Cổ phần Thực phẩm sữa TH True Milk. Bạn chỉ cần gửi xe, trình báo giấy tờ tùy thân và xin phép vào tham quan. Hiện tại, công ty không thu phí tham quan.
Dulichgo
Nếu du khách muốn tham quan cánh đồng cải trắng, từ Dalat Milk đi thẳng tới ngã ba đầu tiên rẽ phải và tiếp tục hướng chợ Tu Tra khoảng 5 km nữa, sau đó hỏi thăm khu vực cánh đồng hoa cải để tham quan. Ở đây có cả một vùng đất rộng lớn với màu trắng tinh khôi của hoa cải. Các phượt thủ nếu không có dịp ngắm hoa cải Mộc Châu vẫn có thể thỏa mãn với khung cảnh lãng mạn này.
Hoa cải được người dân trồng thử nghiệm trong việc lấy hạt ép dầu. Những ngày hoa nở khắp triền đồi, bên sườn núi, du khách có thể lưu giữ khoảnh khắc đẹp với sắc cải trắng nơi đây.
Hoa cải trắng ra hoa vào cuối tháng 11, đầu tháng 12. Hoa hướng dương nở vào hai đợt là tháng 11, 12 và tháng 3, 4 hàng năm. Tuy nhiên đẹp nhất vẫn là mùa đông, và du khách nên đi vào thời gian này để có cơ hội chiêm ngưỡng trọn vẻ đẹp "hai trong một" của Đà Lạt.
Bạn nên tranh thủ chụp ảnh hoa nở buổi sáng tầm 8-10h hoặc chiều vào 15-17h để có được những bức ảnh đẹp và rực rỡ nhất. Đặc biệt, những bức ảnh khi chiều về không chỉ gợi lên một khung cảnh quyến rũ mà còn huyền ảo nữa.
Dulichgo
Đến với hai cánh đồng hoa, bạn như bị “thôi miên” trước vẻ đẹp vừa tinh khôi của hoa cải trắng, vừa rực rỡ sắc vàng của loài hướng dương. Cánh đồng hoa bao lavới hàng chục hecta không khỏi làm du khách nao lòng và bất ngờ.
Sau khi tham quan, du khách có thể đến trang trại bò sữa của công ty Dalat Milk, cánh đồng trồng cây lagim ở Tu Tra, hoặc quay về ngắm loài hoa mimosa bung nở trên con đèo cùng tên (đoạn gần đèo Prenn), ngắm các thác Ponjour, thác Voi,…
Ngoài ra, Đà Lạt còn có một “đặc sản” khác là cỏ hồng trên đồi Dankia gần khu vực Suối Vàng. Đây là điểm đến mới lạ, độc đáo của thành phố ngàn hoa. Tuy nhiên, khu vực này rất ít du khách biết, do đó để tìm được nơi chính xác, bạn cần liên hệ, nhờ sự chỉ dẫn của người dân địa phương.
Một số lưu ý khi tham quan
Hai cánh đồng hoa hiện được mở cửa tham quan tự do, không thu phí. Du khách không được bẻ cành, giẫm đạp, hái hoa để chụp ảnh selfie hay vứt rác bừa bãi. Đây không chỉ là ý thức tham quan mà còn là trách nhiệm để bảo vệ và giữ gìn cho cánh đồng hoa được mãi đẹp. Du khách không nên chụp ảnh theo đoàn trong cánh đồng hoa, vì đám đông dễ làm gãy hoa.
- Ở cánh đồng hướng dương, nếu bạn đi xe riêng, có thể gửi ở công ty Dalat Milk, cất giữ mũ nón và hành lý, tư trang kỹ lưỡng để tránh trường hợp đáng tiếc xảy ra.
Dulichgo
- Ở cánh đồng hoa cải, du khách nên để xe và xếp gọn gàng. Cần chú ý đến tài sản vì khu vực này không có chỗ trông giữ xe.
Vì hoa hướng dương được trồng theo từng luống, nên bạn chú ý đi theo từng hàng trống để tham quan, không đùa giỡn hay chạy nhảy mà làm gãy cành hoa.
Khu vực hoa cải đa số trồng thành từng cụm, ít có chỗ chen chân vào giữa tham quan. Do đó, du khách hạn chế đi vào trong, chỉ nên chụp hình bên ngoài, nhằm tránh làm hư hại hoa.
Theo Vnexpress
Du lịch, GO!
Thứ Năm, 26 tháng 11, 2015
Chùa một cột ở Đà Lạt
Mỗi khi nhắc đến chùa một cột, mọi người đều nghĩ đến ngôi chùa nổi tiếng ở thủ đô Hà Nội. Nhưng ngay tại thành phố Đà Lạt cũng có ngôi chùa một cột mô phỏng theo hình dáng của ngôi chùa nổi tiếng ấy mà rất ít người biết đến.
< Chùa một cột nằm lấp ló sau những hàng trúc.
Nằm cách TP Đà Lạt khoảng 24 km, thời gian đi xe máy từ khu trung tâm TP đến đây mất khoảng 30 phút, hướng về phía Tây Nam. Con đường ngắn nhất khi đến ngôi chùa là đường ĐT 725 và tên gọi khác là đèo Tà Nung.
Theo giới thiệu và chỉ dẫn của một người bạn đang làm việc tại Tà Nung, từ xã Xuân Trường đi đến xã Tà Nung cũng tầm khoảng 60km, tôi cưỡi chiếc xe cà tàng, chẳng có gì phải hối hả cả, tôi cứ “rà rà” mà đi, tranh thủ “ngắm nghía” kiếm cái gì đó lạ lạ để còn mần cái tin chụp cái ảnh hay kiếm tư liệu viết bài dọc cung đường được mệnh danh “đường phượt của Tây ba lô” ở Đà Lạt.
Dulichgo
Gần xuống hết đèo Tà Nung, phía bên tay phải là ngôi chùa Vạn Đức, phần mái chùa lấp ló sau những hàng trúc, hàng cây nhấp nhô theo những khúc cua hay ổ gà trên đèo. Đến nơi, trước mắt tôi là một bãi đất pha cát, vài chiếc xe tải của người dân đang đậu nhờ phía trong, tôi cứ ngó hoài vẫn chưa tìm thấy ngôi chùa như lời giới thiệu của người bạn.
< Hoa văn phía ngoài và cầu thang lên chùa.
Nổ máy xe chạy tiếp lên con dốc “lài lài” cạnh đó chừng 30 mét nữa, phía tay trái dường như có cái gì đó cứ “ẩn hiện” trong hàng trúc già lão, làm tôi thêm tò mò. Chạy thêm tí nữa để nhìn kỹ, thì ra là ngôi chùa một cột mà mình cần tìm.
Dạo một vòng xem sao! Giữa xung quanh những hàng trúc già là những cây bông sứ. Ngôi chùa khoác trên mình một màu cam kèm theo chút hồng đậm của cầu thang dẫn lên chùa. Ngôi chùa tọa lạc giữa hồ nước có cá, bèo..., cũng gần giống với chùa Một Cột tại Hà Nội.
Ngôi chùa dường như có gì rất lạ lẫm với nhiều người dân Đà Lạt, trong đó có tôi. Tôi tìm đến Sư thầy để tìm hiểu rõ hơn về ngôi chùa.
Dulichgo
Thầy Thích Vạn Chí, trụ trì ngôi chùa Vạn Đức kể: “Ngôi chùa được thành lập tháng 12/1994 trên tổng diện tích khoảng 1ha. Hiện nay đây là ngôi chùa duy nhất tại xã Tà Nung. Từ xưa, thầy thích Chùa Một Cột lắm! Năm 2002, thầy ra Hà Nội rồi từ đó mới bắt đầu có ý tưởng và tìm hiểu, đến tháng 2/2005 thì bắt đầu xây dựng, kinh phí chỉ hết khoảng 100 triệu đồng. Với ý nghĩ ít có ai, đặc biệt là bà con ở vùng sâu, có dịp ra Hà Nội, nên thầy xây dựng chùa mô phỏng theo để cho nhiều người địa phương và người dân Đà Lạt chiêm ngưỡng.
< Ngôi chùa Một Cột trong khuôn viên chùa Vạn Đức nhìn từ xa.
Thầy Chí cũng cho biết thêm, bên trong chùa thờ “Phật bà Quan Âm” giống như Chùa Một Cột ngoài Hà Nội.
Chùa Một Cột này được xây bằng bê tông, cốt thép, có chiều cao trục là 3m, phần mái là 2,5m, có hồ nước trồng hoa súng, bèo và thả hơn 200 con cá chép. Qua một thời gian đầu tư tôn tạo cảnh quan đến nay ngôi chùa có không gian khá đẹp với nhiều loài hoa và cây cối bao quanh. Là điểm tham quan khá lý tưởng.
Vị trí chùa tại đây >
Theo Trần Khương (Báo Lâm Đồng)
Du lịch, GO!
< Chùa một cột nằm lấp ló sau những hàng trúc.
Nằm cách TP Đà Lạt khoảng 24 km, thời gian đi xe máy từ khu trung tâm TP đến đây mất khoảng 30 phút, hướng về phía Tây Nam. Con đường ngắn nhất khi đến ngôi chùa là đường ĐT 725 và tên gọi khác là đèo Tà Nung.
Theo giới thiệu và chỉ dẫn của một người bạn đang làm việc tại Tà Nung, từ xã Xuân Trường đi đến xã Tà Nung cũng tầm khoảng 60km, tôi cưỡi chiếc xe cà tàng, chẳng có gì phải hối hả cả, tôi cứ “rà rà” mà đi, tranh thủ “ngắm nghía” kiếm cái gì đó lạ lạ để còn mần cái tin chụp cái ảnh hay kiếm tư liệu viết bài dọc cung đường được mệnh danh “đường phượt của Tây ba lô” ở Đà Lạt.
Dulichgo
Gần xuống hết đèo Tà Nung, phía bên tay phải là ngôi chùa Vạn Đức, phần mái chùa lấp ló sau những hàng trúc, hàng cây nhấp nhô theo những khúc cua hay ổ gà trên đèo. Đến nơi, trước mắt tôi là một bãi đất pha cát, vài chiếc xe tải của người dân đang đậu nhờ phía trong, tôi cứ ngó hoài vẫn chưa tìm thấy ngôi chùa như lời giới thiệu của người bạn.
< Hoa văn phía ngoài và cầu thang lên chùa.
Nổ máy xe chạy tiếp lên con dốc “lài lài” cạnh đó chừng 30 mét nữa, phía tay trái dường như có cái gì đó cứ “ẩn hiện” trong hàng trúc già lão, làm tôi thêm tò mò. Chạy thêm tí nữa để nhìn kỹ, thì ra là ngôi chùa một cột mà mình cần tìm.
Dạo một vòng xem sao! Giữa xung quanh những hàng trúc già là những cây bông sứ. Ngôi chùa khoác trên mình một màu cam kèm theo chút hồng đậm của cầu thang dẫn lên chùa. Ngôi chùa tọa lạc giữa hồ nước có cá, bèo..., cũng gần giống với chùa Một Cột tại Hà Nội.
Ngôi chùa dường như có gì rất lạ lẫm với nhiều người dân Đà Lạt, trong đó có tôi. Tôi tìm đến Sư thầy để tìm hiểu rõ hơn về ngôi chùa.
Dulichgo
Thầy Thích Vạn Chí, trụ trì ngôi chùa Vạn Đức kể: “Ngôi chùa được thành lập tháng 12/1994 trên tổng diện tích khoảng 1ha. Hiện nay đây là ngôi chùa duy nhất tại xã Tà Nung. Từ xưa, thầy thích Chùa Một Cột lắm! Năm 2002, thầy ra Hà Nội rồi từ đó mới bắt đầu có ý tưởng và tìm hiểu, đến tháng 2/2005 thì bắt đầu xây dựng, kinh phí chỉ hết khoảng 100 triệu đồng. Với ý nghĩ ít có ai, đặc biệt là bà con ở vùng sâu, có dịp ra Hà Nội, nên thầy xây dựng chùa mô phỏng theo để cho nhiều người địa phương và người dân Đà Lạt chiêm ngưỡng.
< Ngôi chùa Một Cột trong khuôn viên chùa Vạn Đức nhìn từ xa.
Thầy Chí cũng cho biết thêm, bên trong chùa thờ “Phật bà Quan Âm” giống như Chùa Một Cột ngoài Hà Nội.
Chùa Một Cột này được xây bằng bê tông, cốt thép, có chiều cao trục là 3m, phần mái là 2,5m, có hồ nước trồng hoa súng, bèo và thả hơn 200 con cá chép. Qua một thời gian đầu tư tôn tạo cảnh quan đến nay ngôi chùa có không gian khá đẹp với nhiều loài hoa và cây cối bao quanh. Là điểm tham quan khá lý tưởng.
Vị trí chùa tại đây >
Theo Trần Khương (Báo Lâm Đồng)
Du lịch, GO!
Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015
Vùng cao Chi Lăng
Có một vùng cao nguyên xanh bao la, nơi những đàn dê, đàn ngựa của đồng bào Tày, Nùng nhởn nhơ gặm cỏ trong tiếng sáo của ai đó trên triền núi vọng về. Đó là một nét khác biệt mà ít ai ngờ nó ở ngay huyện Chi Lăng của tỉnh Lạng Sơn.
Lạng Sơn - mảnh đất cuối trời Đông Bắc của Tổ Quốc, tôi đã nhiều lần đi qua. Mục Nam Quan, Ải Chi Lăng ghi dấu lịch sử đánh thắng giặc ngoại xâm phương Bắc, đã quá quen thuộc với mọi người. Càng quen thuộc hơn khi đến xứ Lạng với những địa danh trong câu ca dao nhiều người thuộc lòng từ ngày bé:
Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa,
Có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh...
Xứ Lạng còn có đỉnh Mẫu Sơn mùa đông tuyết phủ, ngày hè mát lạnh, trở thành khu nghỉ dưỡng tuyệt vời. Cứ tưởng xứ Lạng chỉ có bấy nhiêu thôi, nhưng chúng tôi đã lầm, bởi càng đi nhiều trên vùng đất này lại càng thấy có bao điều mới lạ.
Dulichgo
Từ Đồng Mỏ, bên quốc lộ 1A có tấm bảng "Ải Chi Lăng", chúng tôi rẽ vào một con đường xa lạ để đi tìm vùng đất mới. Càng đi càng thấy khó khăn, bởi đường đèo dốc, sỏi đá lởm chởm đã bị xe tải băm nát. Chiếc xe máy cứ lên cao, lên cao mãi để rồi những cơn gió thổi vù vù làm tan biến nóng nực, mệt nhọc của kẻ vượt đường xa như chúng tôi.
Đi mãi, chắc khoảng 30 - 40km từ điểm rẽ, qua bao núi đồi hoang vắng, mịt mù, cuối cùng chúng tôi cũng tới được bản Co Hương, nơi có một trường tiểu học nằm chót vót trên núi cao. Đã vào ngày Hè, trường bản vắng bóng học trò, chỉ có vài đứa trẻ nhà gần đó kéo nhau ra chơi. Tiếng trẻ ríu ran làm chúng tôi quên bao mệt nhọc.
Chúng tôi đã từng thượng sơn nhiều nơi như Tam Đảo, Ba Vì, Mộc Châu,... và cả Mẫu Sơn nữa, nhưng đến với vùng cao Chi Lăng này cảm giác hoàn toàn khác biệt. Cái hoang sơ của cảnh vật, sự giản dị của con người, ánh mắt những đứa trẻ và những quả núi chỉ có một màu xanh của cỏ, lớp lớp nối nhau chạy xa tít chân trời làm chúng tôi như lạc vào một thế giới khác.
Những bản Co Hương, Thằm Nà, Suối Mạ của vùng đất Chi Lăng có độ cao 1.200 - 1.300m so với mực nước biển (chỉ kém Mẫu Sơn vài trăm mét). Vùng đất này được thiên nhiên ban tặng cho những đồi cỏ bao la như những thảo nguyên. Chính nhờ đặc điểm ấy mà gần một thế kỷ qua, đồng bào dân tộc Tày, Nùng ở đây đã biết chăn thả dê, ngựa. Chính vùng đất này làm cho Chi Lăng trở thành "vương quốc" ngựa trắng của Việt Nam.
Nếu bạn muốn tìm những chàng chăn ngựa như Bật Mã Ôn trong phim Tây Du Ký thì đến vùng núi đồi Chi Lăng này là "chuẩn nhất". Không còn sự ồn ào, vội vã của cuộc sống, mọi người như được thả hồn vào khung trời bình yên, quá rộng lớn.
Chúng tôi bỏ lại xe máy ở bản Co Hương và bắt đầu lội bộ cùng các chàng trai Tày, Nùng với những đàn ngựa, đàn dê, đàn trâu, đàn bò, nhưng nhiều nhất vẫn là dê và ngựa. Bước chân của chúng tôi như được nâng đỡ bởi bên tai lúc nào cũng văng vẳng tiếng sáo ai như gần như xa, bởi chàng trai thổi sáo nào đó ở mãi mỏm núi bên kia, chẳng thấy người, nhìn lên chỉ có đàn trâu đang lặng lẽ gặm cỏ bên triền đồi.
Những chàng trai Nùng nói sáng sớm nào họ cũng xua dê, ngựa lên núi ăn cỏ theo tiếng sáo trúc quen thuộc ấy và chính họ cũng mang theo những cây sáo như vậy. Dê, ngựa, trâu thường được chủ đeo chuông. Những tiếng chuông leng keng giúp chúng khỏi lạc bầy và chiều chiều gọi đàn tìm đường về nhà. Tuy không phải như dân du mục, nhưng các chàng trai Tày, Nùng phải theo vật nuôi cả chục kilomet mỗi ngày.
Sự thảnh thơi, lãng du trong tiếng sáo của họ không thể xóa đi nỗi vất vả mưu sinh. Lạc đàn thì không sợ, nhưng mối lo bị mất trâu, mất ngựa, mất dê vẫn luôn thường trực.
Tô điểm cho những đồi cỏ mênh mông là bao loại hoa khoe sắc, nhiều nhất vẫn là sắc tím thủy chung của hoa mua. Càng đi càng mê, càng đi càng say, lữ khách như muốn ẩn trốn mãi vào chốn này. Buổi trưa hôm đó, chúng tôi được người dân địa phương trong các lán trên núi đãi món gà quay kèm rượu Sán Nùng.
Dulichgo
Trong bữa cơm ấy chúng tôi còn học được vài tiếng của đồng bào, như "kin lẩu" là uống rượu, "kin khẩu" là ăn cơm, hay "kim mào" là say rượu... Thật vô cùng thú vị!
Một thầy giáo ở Trường tiểu học Co Hương cho chúng tôi biết thêm, những đồi cỏ ấy còn là nơi hò hẹn của bao đôi trai gái các bản Tày, Nùng ở đây. Những đỉnh đồi ấy cũng là nơi các thầy cô gửi email, gọi điện thoại vì sóng ở đó "nét căng", chứ vào nhà là y rằng mất sóng.
Cảnh sắc thanh bình, tình người say trong men rượu, chợt chúng tôi - những người hay lang thang - nghĩ rằng, nếu ai đó chỉ lên đây trong hai ngày cuối tuần thôi cũng đã khám phá được bao điều thú vị. Thậm chí môn xe đạp địa hình, dù lượn xuất hiện trong khung cảnh nơi đây cũng sẽ rất tuyệt vời, chẳng kém gì dù lượn khám phá ruộng bậc thang ở Mù Cang Chải. Nhưng tuyệt vời nhất và sẵn có nhất chính là được cưỡi ngựa.
Ở đây có những con ngựa đã quen người lạ cùng sự chỉ bảo tận tình của các chàng "Bật Mã Ôn", ai cũng có thể thử cảm giác thong dong trên lưng ngựa qua những đồi cỏ. Thêm vào đó là sự mến khách, lối sống độc đáo, ẩm thực cũng độc đáo của đồng bào các dân tộc nơi đây sẽ gợi mở cho những ai muốn tò mò khám phá vùng cao Chi Lăng.
Chúng tôi sẽ còn nhớ mãi một ngày qua nơi đây. Mong ước của lữ khách là những dịch vụ du lịch sẽ xuất hiện ở vùng cao Chi Lăng trong tương lai gần. Biết đâu du lịch sẽ mang lại cuộc sống sung túc cho đồng bào nơi đây vốn chỉ quen chăn ngựa, thả dê...
Theo Đỗ Hùng, Hải Văn (Doanh Nhân SG)
Du lịch, GO!
Lạc giữa thảo nguyên xứ Lạng
Lạng Sơn - mảnh đất cuối trời Đông Bắc của Tổ Quốc, tôi đã nhiều lần đi qua. Mục Nam Quan, Ải Chi Lăng ghi dấu lịch sử đánh thắng giặc ngoại xâm phương Bắc, đã quá quen thuộc với mọi người. Càng quen thuộc hơn khi đến xứ Lạng với những địa danh trong câu ca dao nhiều người thuộc lòng từ ngày bé:
Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa,
Có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh...
Xứ Lạng còn có đỉnh Mẫu Sơn mùa đông tuyết phủ, ngày hè mát lạnh, trở thành khu nghỉ dưỡng tuyệt vời. Cứ tưởng xứ Lạng chỉ có bấy nhiêu thôi, nhưng chúng tôi đã lầm, bởi càng đi nhiều trên vùng đất này lại càng thấy có bao điều mới lạ.
Dulichgo
Từ Đồng Mỏ, bên quốc lộ 1A có tấm bảng "Ải Chi Lăng", chúng tôi rẽ vào một con đường xa lạ để đi tìm vùng đất mới. Càng đi càng thấy khó khăn, bởi đường đèo dốc, sỏi đá lởm chởm đã bị xe tải băm nát. Chiếc xe máy cứ lên cao, lên cao mãi để rồi những cơn gió thổi vù vù làm tan biến nóng nực, mệt nhọc của kẻ vượt đường xa như chúng tôi.
Đi mãi, chắc khoảng 30 - 40km từ điểm rẽ, qua bao núi đồi hoang vắng, mịt mù, cuối cùng chúng tôi cũng tới được bản Co Hương, nơi có một trường tiểu học nằm chót vót trên núi cao. Đã vào ngày Hè, trường bản vắng bóng học trò, chỉ có vài đứa trẻ nhà gần đó kéo nhau ra chơi. Tiếng trẻ ríu ran làm chúng tôi quên bao mệt nhọc.
Chúng tôi đã từng thượng sơn nhiều nơi như Tam Đảo, Ba Vì, Mộc Châu,... và cả Mẫu Sơn nữa, nhưng đến với vùng cao Chi Lăng này cảm giác hoàn toàn khác biệt. Cái hoang sơ của cảnh vật, sự giản dị của con người, ánh mắt những đứa trẻ và những quả núi chỉ có một màu xanh của cỏ, lớp lớp nối nhau chạy xa tít chân trời làm chúng tôi như lạc vào một thế giới khác.
Những bản Co Hương, Thằm Nà, Suối Mạ của vùng đất Chi Lăng có độ cao 1.200 - 1.300m so với mực nước biển (chỉ kém Mẫu Sơn vài trăm mét). Vùng đất này được thiên nhiên ban tặng cho những đồi cỏ bao la như những thảo nguyên. Chính nhờ đặc điểm ấy mà gần một thế kỷ qua, đồng bào dân tộc Tày, Nùng ở đây đã biết chăn thả dê, ngựa. Chính vùng đất này làm cho Chi Lăng trở thành "vương quốc" ngựa trắng của Việt Nam.
Nếu bạn muốn tìm những chàng chăn ngựa như Bật Mã Ôn trong phim Tây Du Ký thì đến vùng núi đồi Chi Lăng này là "chuẩn nhất". Không còn sự ồn ào, vội vã của cuộc sống, mọi người như được thả hồn vào khung trời bình yên, quá rộng lớn.
Chúng tôi bỏ lại xe máy ở bản Co Hương và bắt đầu lội bộ cùng các chàng trai Tày, Nùng với những đàn ngựa, đàn dê, đàn trâu, đàn bò, nhưng nhiều nhất vẫn là dê và ngựa. Bước chân của chúng tôi như được nâng đỡ bởi bên tai lúc nào cũng văng vẳng tiếng sáo ai như gần như xa, bởi chàng trai thổi sáo nào đó ở mãi mỏm núi bên kia, chẳng thấy người, nhìn lên chỉ có đàn trâu đang lặng lẽ gặm cỏ bên triền đồi.
Những chàng trai Nùng nói sáng sớm nào họ cũng xua dê, ngựa lên núi ăn cỏ theo tiếng sáo trúc quen thuộc ấy và chính họ cũng mang theo những cây sáo như vậy. Dê, ngựa, trâu thường được chủ đeo chuông. Những tiếng chuông leng keng giúp chúng khỏi lạc bầy và chiều chiều gọi đàn tìm đường về nhà. Tuy không phải như dân du mục, nhưng các chàng trai Tày, Nùng phải theo vật nuôi cả chục kilomet mỗi ngày.
Sự thảnh thơi, lãng du trong tiếng sáo của họ không thể xóa đi nỗi vất vả mưu sinh. Lạc đàn thì không sợ, nhưng mối lo bị mất trâu, mất ngựa, mất dê vẫn luôn thường trực.
Tô điểm cho những đồi cỏ mênh mông là bao loại hoa khoe sắc, nhiều nhất vẫn là sắc tím thủy chung của hoa mua. Càng đi càng mê, càng đi càng say, lữ khách như muốn ẩn trốn mãi vào chốn này. Buổi trưa hôm đó, chúng tôi được người dân địa phương trong các lán trên núi đãi món gà quay kèm rượu Sán Nùng.
Dulichgo
Trong bữa cơm ấy chúng tôi còn học được vài tiếng của đồng bào, như "kin lẩu" là uống rượu, "kin khẩu" là ăn cơm, hay "kim mào" là say rượu... Thật vô cùng thú vị!
Một thầy giáo ở Trường tiểu học Co Hương cho chúng tôi biết thêm, những đồi cỏ ấy còn là nơi hò hẹn của bao đôi trai gái các bản Tày, Nùng ở đây. Những đỉnh đồi ấy cũng là nơi các thầy cô gửi email, gọi điện thoại vì sóng ở đó "nét căng", chứ vào nhà là y rằng mất sóng.
Cảnh sắc thanh bình, tình người say trong men rượu, chợt chúng tôi - những người hay lang thang - nghĩ rằng, nếu ai đó chỉ lên đây trong hai ngày cuối tuần thôi cũng đã khám phá được bao điều thú vị. Thậm chí môn xe đạp địa hình, dù lượn xuất hiện trong khung cảnh nơi đây cũng sẽ rất tuyệt vời, chẳng kém gì dù lượn khám phá ruộng bậc thang ở Mù Cang Chải. Nhưng tuyệt vời nhất và sẵn có nhất chính là được cưỡi ngựa.
Ở đây có những con ngựa đã quen người lạ cùng sự chỉ bảo tận tình của các chàng "Bật Mã Ôn", ai cũng có thể thử cảm giác thong dong trên lưng ngựa qua những đồi cỏ. Thêm vào đó là sự mến khách, lối sống độc đáo, ẩm thực cũng độc đáo của đồng bào các dân tộc nơi đây sẽ gợi mở cho những ai muốn tò mò khám phá vùng cao Chi Lăng.
Chúng tôi sẽ còn nhớ mãi một ngày qua nơi đây. Mong ước của lữ khách là những dịch vụ du lịch sẽ xuất hiện ở vùng cao Chi Lăng trong tương lai gần. Biết đâu du lịch sẽ mang lại cuộc sống sung túc cho đồng bào nơi đây vốn chỉ quen chăn ngựa, thả dê...
Theo Đỗ Hùng, Hải Văn (Doanh Nhân SG)
Du lịch, GO!
Lạc giữa thảo nguyên xứ Lạng
Thứ Tư, 18 tháng 11, 2015
Muốn biết Hà Giang đẹp thế nào, đừng đi mùa lễ hội
(Ngoisao) - Hà Giang luôn đẹp dù chả có bông hoa nào. Còn giờ nghĩ đến cảnh các cung đường ngoằn ngoèo hàng trăm du khách ùa khỏi xe, hăng hái lao vào ruộng tam giác mạch mà buồn.
< Đường lên cao nguyên đá Đồng Văn.
Những ngày tháng 10, hoa tam giác mạch tím hồng bắt đầu nở bung trên các triền đồi, vạt ruộng khắp núi rừng Tây Bắc, phô bày một vẻ đẹp huyền ảo khó tả. Và bạn đang chuẩn bị cho một hành trình để thưởng ngoạn hoa tam giác mạch. Hãy nghĩ cho kỹ!
Sự tích một lễ hội
Vài năm trở lại đây, du lịch trở thành mũi nhọn kinh tế của các tỉnh miền núi phía Bắc như Hà Giang, Lào Cai, Yên Bái... Mùa xuân ngắm hoa đào, hoa mận; đầu hè xem đổ nước ruộng bậc thang; thu sang chiêm ngưỡng mùa vàng; chớm đông thưởng hoa tam giác mạch. Đường xá ngày càng thuận tiện khiến khách du lịch dưới xuôi ùn ùn kéo lên miền núi. Và thế là vô vàn ngày lễ hội được nghĩ ra để phục vụ nhu cầu du lịch như “Lễ hội ruộng bậc thang”, “Lễ hội mùa vàng trên non” và giờ cả “Lễ hội hoa tam giác mạch”...
Trước đây, tam giác mạch vốn là thứ cây lương thực trồng chống đói khi giáp hạt của đồng bào miền cao. Thứ mạch này (kiều mạch) có hình tam giác nên được gọi là tam giác mạch hay mạch ba góc, không có giá trị cao về kinh tế như lúa, ngô nên chỉ được trồng xen canh, vào lúc lúa đã qua mùa mà ngô chưa đến vụ.
Dulichgo
Tuy nhiên, hoa tam giác mạch lại rất đẹp, dẫu rằng vẻ đẹp đó mong manh và ngắn ngày. Chính vì vậy, khoảng 5 năm trước, rất ít người biết đến hoa tam giác mạch và người dân chỉ trồng để lấy mạch làm bánh, nấu rượu và nuôi gia súc mà thôi. Thế rồi, cánh “phượt tử” tình cờ phát hiện ra vẻ đẹp của hoa tam giác mạch, phát tán trên các diễn đàn mạng, dẫn tới phong trào “mùa săn hoa tam giác mạch” khiến những địa phương có trồng tam giác mạch phải thay đổi.
Người dân không còn tưới nước tiểu bò, lợn khi hoa nở nữa (để ngăn du khách lăn lê bò toài, tạo dáng pose hình chụp trong nương khiến cây mạch bị giày xéo tan tành) mà trái lại được chỉ định gieo trồng theo lịch, để các vùng luân phiên nhau có hoa từ tháng 10 đến tháng 12. Tất nhiên, cứ trồng là có tiền chứ không trông chờ vào việc thu hoạch mạch nữa, còn du khách cứ thoải mái vào nương tung hoành, có nơi miễn phí, có nơi thu phí 10 hay 20 nghìn đồng/khách. Và để thu hút nhiều hơn nữa khách du lịch, những lễ hội “Hoa tam giác mạch” được nghĩ ra, tạo ra một điểm nhấn truyền thống trong kho tàng lễ hội “đồ sộ” mới phát sinh.
Ngắm hoa hay ngắm người?
Bạn chỉ có thể thụ cảm được vẻ đẹp hoa tam giác mạch trong một không gian bao la, phóng khoáng. Những triền đồi rực một màu tím hồng đem lại một niềm say đắm, khoái lạc không bút nào tả xiết.
Tam giác mạch ở Hà Giang đẹp nhất ở khu Yên Minh, Đồng Văn, Sủng Là, Ma Lé, chân cột cờ Lũng Cú... Những vạt nương trập trùng, những thớt ruộng bậc thang bừng sáng thứ ánh sáng diệu kỳ tỏa ra từ muôn vàn chùm hoa rung rinh trong gió lạnh, trong nắng nhạt mùa đông. Làm nền cho vẻ đẹp mong manh đó là những dãy núi tím biếc, là những đụn cỏ voi lúp xúp thâm đen và cả sự tĩnh lặng miên man nơi cùng trời cuối đất. Chỉ như thế, con người mới cảm, thấy, nghe, nhìn được vẻ đẹp của loài hoa sơn cước này.
Dulichgo
Song, nếu bạn đi ngắm hoa tam giác mạch vào những ngày cuối tuần thời điểm này, những điều kiện trên là bất khả. Hãy nghĩ đến hình ảnh trên những cung đường ngoằn nghoèo, tấp nập những chiếc xe du lịch xuôi ngược. Một tiếng reo vang lên: “A tam giác mạch kìa” và rồi hàng đoàn du khách hiếu kỳ ùa ra khỏi xe, hăng hái lao vào một bãi trồng hoa ven đường. Người thì váy áo đủ màu, đứng ngồi nằm đa dạng, giơ ngón tay hình chữ V, nhoẻn miệng khoe răng lấp lóa trong bãi trồng hoa. Người thì giơ máy ảnh khủng, smartphone… ra chụp nhoay nhoáy như lấy được. Ông lom khom, quỳ gối, người điều chỉnh mẫu, ông xin chỗ chụp… Không khí rất lễ hội.
Ngoài bãi tam giác mạch, những đứa trẻ Mông vô hồn đứng xem đám du khách tạo dáng. Phải chụp cả với dân địa phương nữa mới đủ tấm đủ món, 10 nghìn đồng một kiểu sẵn luôn. Váy người Mông cũng cho thuê, 10 nghìn hay 20 nghìn đồng. Thế là có cả hoa, có cả váy Mông sặc sỡ và quan trọng nhất có cả mặt mình để đăng Facebook với những dòng status đầy tâm trạng. Và rồi họ lại ào lên xe, trực chỉ tới những nơi trồng hoa tam giác mạch khác như những bầy ong cần mẫn tìm chỗ chụp ảnh và check-in.
Đã có những vạt nương tam giác mạch chẳng thấy hoa đâu mà chỉ thấy người, thấy áo quần màu sắc sặc sỡ vàng, đỏ, tím, hồng... Vui là chính chứ ngắm hoa chỉ cái cớ. Ngắm người, ngắm mình vui hơn. Đấy là chưa kể những điểm không thể không check in ở Hà Giang như đỉnh Mã Pí Lèng, cột cờ Lũng Cú... rất khó để có thể chụp ảnh cho riêng bạn mà không bị vướng người khác.
Đau đầu vì 'Ăn, ngủ, nghỉ...'
Đi du lịch miền cao vào các mùa lễ hội, chuyện ăn ngủ nghỉ là cả một vấn đề. Cũng dễ hiểu, với hàng nghìn người đổ xô lên Tây Bắc vào mỗi cuối tuần như hiện nay thì chuyện quá tải là đương nhiên.
Thị trấn Đồng Văn (Hà Giang), điểm dừng chân gần như là bắt buộc của các tour miền cao đã chấp nhận đánh mất bản sắc “Phố cổ Đồng Văn” ngày xưa để “tiến kịp miền xuôi” bằng hàng chục khách sạn, nhà nghỉ mới xây, có cả những khách sạn 9 tầng lừng lững, phố phường thì đèn hoa nhấp nháy như chợ đêm Đồng Xuân… mà vẫn không thể đáp ứng được nhu cầu lưu trú.
Với những người thuê được phòng thì cũng phải chịu mức giá cao chẳng kém ở Hà Nội vào dịp Valentine hay Giáng sinh. Nếu không chấp nhận sự chặt chém đó, du khách buộc phải lựa chọn ở nơi khác không phải trọng điểm “lễ hội tam giác mạch” như Mèo Vạc, Yên Minh hoặc thậm chí Quản Bạ.
Dulichgo
Ngủ nghỉ đã vậy, chuyện ăn uống còn gian nan hơn. Số lượng nhà hàng ở Đồng Văn chỉ đếm trên đầu ngón tay, nguồn cung cấp lương thực, thực phẩm lại không nhiều, đường giao thông vận chuyển hàng hóa lại không thuận tiện cho nên chuyện “đi hàng chục hàng ăn chỉ nhận được những cái lắc đầu” là bình thường. Nếu không có mối quen biết, không đặt trước nhà hàng, không chuẩn bị thực phẩm, thực sự khả năng nhịn đói đi ngủ hay ăn tạm đồ nướng vớ vẩn, giá cắt cổ là rất cao.
Đa phần khách du lịch đến Hà Giang mùa này là vì tam giác mạch. Nhưng Hà Giang mùa nào cũng đẹp, đó là cái vẻ lạnh lùng của cao nguyên đá, nét đẹp rực rỡ khi xuân về, những con đường đèo ngoạn mục có một không hai, con người thân thiện... Tất cả đều khiến bạn nếu đi Hà Giang dù chỉ một lần, chắc chắc sẽ muốn quay lại lần nữa. Đừng để Hà Giang thành hình ảnh xấu nếu bạn tới nơi đó mùa lễ hội đông đúc, kẹt xe, chặt chém và không khí ngột ngạt.
Mùa hoa tam giác mạch được gieo trồng theo lịch để làm sao có hoa nở suốt từ tháng 10 đến tháng 12. Vậy nên, nếu bạn muốn thực sự muốn thưởng ngoạn hoa thì hãy đợi đợt cao điểm lễ hội qua đi. Ngoài ra, bạn nên đặc biệt tránh những ngày cuối tuần. Hà Giang là một điểm đến tuyệt vời không chỉ có hoa tam giác mạch, nên kết hợp thăm thú những nơi khác nữa, hoặc đơn thuần chỉ là lang thang vô định trên cao nguyên đá. Và hình trình lý tưởng để đi Hà Giang là tối thiểu 4 ngày.
Theo Phi Long (Ngôi Sao)
Du lịch, GO!
< Đường lên cao nguyên đá Đồng Văn.
Những ngày tháng 10, hoa tam giác mạch tím hồng bắt đầu nở bung trên các triền đồi, vạt ruộng khắp núi rừng Tây Bắc, phô bày một vẻ đẹp huyền ảo khó tả. Và bạn đang chuẩn bị cho một hành trình để thưởng ngoạn hoa tam giác mạch. Hãy nghĩ cho kỹ!
Sự tích một lễ hội
Vài năm trở lại đây, du lịch trở thành mũi nhọn kinh tế của các tỉnh miền núi phía Bắc như Hà Giang, Lào Cai, Yên Bái... Mùa xuân ngắm hoa đào, hoa mận; đầu hè xem đổ nước ruộng bậc thang; thu sang chiêm ngưỡng mùa vàng; chớm đông thưởng hoa tam giác mạch. Đường xá ngày càng thuận tiện khiến khách du lịch dưới xuôi ùn ùn kéo lên miền núi. Và thế là vô vàn ngày lễ hội được nghĩ ra để phục vụ nhu cầu du lịch như “Lễ hội ruộng bậc thang”, “Lễ hội mùa vàng trên non” và giờ cả “Lễ hội hoa tam giác mạch”...
Trước đây, tam giác mạch vốn là thứ cây lương thực trồng chống đói khi giáp hạt của đồng bào miền cao. Thứ mạch này (kiều mạch) có hình tam giác nên được gọi là tam giác mạch hay mạch ba góc, không có giá trị cao về kinh tế như lúa, ngô nên chỉ được trồng xen canh, vào lúc lúa đã qua mùa mà ngô chưa đến vụ.
Dulichgo
Tuy nhiên, hoa tam giác mạch lại rất đẹp, dẫu rằng vẻ đẹp đó mong manh và ngắn ngày. Chính vì vậy, khoảng 5 năm trước, rất ít người biết đến hoa tam giác mạch và người dân chỉ trồng để lấy mạch làm bánh, nấu rượu và nuôi gia súc mà thôi. Thế rồi, cánh “phượt tử” tình cờ phát hiện ra vẻ đẹp của hoa tam giác mạch, phát tán trên các diễn đàn mạng, dẫn tới phong trào “mùa săn hoa tam giác mạch” khiến những địa phương có trồng tam giác mạch phải thay đổi.
Người dân không còn tưới nước tiểu bò, lợn khi hoa nở nữa (để ngăn du khách lăn lê bò toài, tạo dáng pose hình chụp trong nương khiến cây mạch bị giày xéo tan tành) mà trái lại được chỉ định gieo trồng theo lịch, để các vùng luân phiên nhau có hoa từ tháng 10 đến tháng 12. Tất nhiên, cứ trồng là có tiền chứ không trông chờ vào việc thu hoạch mạch nữa, còn du khách cứ thoải mái vào nương tung hoành, có nơi miễn phí, có nơi thu phí 10 hay 20 nghìn đồng/khách. Và để thu hút nhiều hơn nữa khách du lịch, những lễ hội “Hoa tam giác mạch” được nghĩ ra, tạo ra một điểm nhấn truyền thống trong kho tàng lễ hội “đồ sộ” mới phát sinh.
Ngắm hoa hay ngắm người?
Bạn chỉ có thể thụ cảm được vẻ đẹp hoa tam giác mạch trong một không gian bao la, phóng khoáng. Những triền đồi rực một màu tím hồng đem lại một niềm say đắm, khoái lạc không bút nào tả xiết.
Tam giác mạch ở Hà Giang đẹp nhất ở khu Yên Minh, Đồng Văn, Sủng Là, Ma Lé, chân cột cờ Lũng Cú... Những vạt nương trập trùng, những thớt ruộng bậc thang bừng sáng thứ ánh sáng diệu kỳ tỏa ra từ muôn vàn chùm hoa rung rinh trong gió lạnh, trong nắng nhạt mùa đông. Làm nền cho vẻ đẹp mong manh đó là những dãy núi tím biếc, là những đụn cỏ voi lúp xúp thâm đen và cả sự tĩnh lặng miên man nơi cùng trời cuối đất. Chỉ như thế, con người mới cảm, thấy, nghe, nhìn được vẻ đẹp của loài hoa sơn cước này.
Dulichgo
Song, nếu bạn đi ngắm hoa tam giác mạch vào những ngày cuối tuần thời điểm này, những điều kiện trên là bất khả. Hãy nghĩ đến hình ảnh trên những cung đường ngoằn nghoèo, tấp nập những chiếc xe du lịch xuôi ngược. Một tiếng reo vang lên: “A tam giác mạch kìa” và rồi hàng đoàn du khách hiếu kỳ ùa ra khỏi xe, hăng hái lao vào một bãi trồng hoa ven đường. Người thì váy áo đủ màu, đứng ngồi nằm đa dạng, giơ ngón tay hình chữ V, nhoẻn miệng khoe răng lấp lóa trong bãi trồng hoa. Người thì giơ máy ảnh khủng, smartphone… ra chụp nhoay nhoáy như lấy được. Ông lom khom, quỳ gối, người điều chỉnh mẫu, ông xin chỗ chụp… Không khí rất lễ hội.
Ngoài bãi tam giác mạch, những đứa trẻ Mông vô hồn đứng xem đám du khách tạo dáng. Phải chụp cả với dân địa phương nữa mới đủ tấm đủ món, 10 nghìn đồng một kiểu sẵn luôn. Váy người Mông cũng cho thuê, 10 nghìn hay 20 nghìn đồng. Thế là có cả hoa, có cả váy Mông sặc sỡ và quan trọng nhất có cả mặt mình để đăng Facebook với những dòng status đầy tâm trạng. Và rồi họ lại ào lên xe, trực chỉ tới những nơi trồng hoa tam giác mạch khác như những bầy ong cần mẫn tìm chỗ chụp ảnh và check-in.
Đã có những vạt nương tam giác mạch chẳng thấy hoa đâu mà chỉ thấy người, thấy áo quần màu sắc sặc sỡ vàng, đỏ, tím, hồng... Vui là chính chứ ngắm hoa chỉ cái cớ. Ngắm người, ngắm mình vui hơn. Đấy là chưa kể những điểm không thể không check in ở Hà Giang như đỉnh Mã Pí Lèng, cột cờ Lũng Cú... rất khó để có thể chụp ảnh cho riêng bạn mà không bị vướng người khác.
Đau đầu vì 'Ăn, ngủ, nghỉ...'
Đi du lịch miền cao vào các mùa lễ hội, chuyện ăn ngủ nghỉ là cả một vấn đề. Cũng dễ hiểu, với hàng nghìn người đổ xô lên Tây Bắc vào mỗi cuối tuần như hiện nay thì chuyện quá tải là đương nhiên.
Thị trấn Đồng Văn (Hà Giang), điểm dừng chân gần như là bắt buộc của các tour miền cao đã chấp nhận đánh mất bản sắc “Phố cổ Đồng Văn” ngày xưa để “tiến kịp miền xuôi” bằng hàng chục khách sạn, nhà nghỉ mới xây, có cả những khách sạn 9 tầng lừng lững, phố phường thì đèn hoa nhấp nháy như chợ đêm Đồng Xuân… mà vẫn không thể đáp ứng được nhu cầu lưu trú.
Với những người thuê được phòng thì cũng phải chịu mức giá cao chẳng kém ở Hà Nội vào dịp Valentine hay Giáng sinh. Nếu không chấp nhận sự chặt chém đó, du khách buộc phải lựa chọn ở nơi khác không phải trọng điểm “lễ hội tam giác mạch” như Mèo Vạc, Yên Minh hoặc thậm chí Quản Bạ.
Dulichgo
Ngủ nghỉ đã vậy, chuyện ăn uống còn gian nan hơn. Số lượng nhà hàng ở Đồng Văn chỉ đếm trên đầu ngón tay, nguồn cung cấp lương thực, thực phẩm lại không nhiều, đường giao thông vận chuyển hàng hóa lại không thuận tiện cho nên chuyện “đi hàng chục hàng ăn chỉ nhận được những cái lắc đầu” là bình thường. Nếu không có mối quen biết, không đặt trước nhà hàng, không chuẩn bị thực phẩm, thực sự khả năng nhịn đói đi ngủ hay ăn tạm đồ nướng vớ vẩn, giá cắt cổ là rất cao.
Đa phần khách du lịch đến Hà Giang mùa này là vì tam giác mạch. Nhưng Hà Giang mùa nào cũng đẹp, đó là cái vẻ lạnh lùng của cao nguyên đá, nét đẹp rực rỡ khi xuân về, những con đường đèo ngoạn mục có một không hai, con người thân thiện... Tất cả đều khiến bạn nếu đi Hà Giang dù chỉ một lần, chắc chắc sẽ muốn quay lại lần nữa. Đừng để Hà Giang thành hình ảnh xấu nếu bạn tới nơi đó mùa lễ hội đông đúc, kẹt xe, chặt chém và không khí ngột ngạt.
Mùa hoa tam giác mạch được gieo trồng theo lịch để làm sao có hoa nở suốt từ tháng 10 đến tháng 12. Vậy nên, nếu bạn muốn thực sự muốn thưởng ngoạn hoa thì hãy đợi đợt cao điểm lễ hội qua đi. Ngoài ra, bạn nên đặc biệt tránh những ngày cuối tuần. Hà Giang là một điểm đến tuyệt vời không chỉ có hoa tam giác mạch, nên kết hợp thăm thú những nơi khác nữa, hoặc đơn thuần chỉ là lang thang vô định trên cao nguyên đá. Và hình trình lý tưởng để đi Hà Giang là tối thiểu 4 ngày.
Theo Phi Long (Ngôi Sao)
Du lịch, GO!
Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2015
Tam giác mạch: 'thần chú' của cao nguyên đá - Kỳ cuối
(Tiếp theo và hết) - Giấc mơ hoa trên miền phên giậu...
Tam giác mạch không chỉ ở Hà Giang, không chỉ dọc tuyến 4C mà ngược qua phía Hoàng Su Phì, Xín Mần mùa này ngập đầy hoa.
Hồi tháng 3 năm nay, khi báo Tuổi Trẻ tổ chức chương trình về nguồn “Tháng 3 biên giới” ở Hà Giang trùng với dịp Hà Giang tổ chức kỷ niệm 50 năm khai sinh “con đường Hạnh Phúc”, chúng tôi may mắn gặp lại hàng trăm cụ ông, cụ bà đã ở tuổi “cổ lai hi”, những thanh niên xung phong (TNXP) thuở nào mười tám đôi mươi đã đi mở tuyến đường này từ nửa thế kỷ trước.
Những ngày theo đoàn xe đưa gần 400 cựu binh TNXP của nhiều tỉnh thành trở lại cung đường xưa, ai ai đều ánh lên niềm vui khi biết máu xương và tuổi xuân của mình đổ ra đã không uổng để tuyến quốc lộ 4C được mang cái tên “cung đường Hạnh Phúc”.
Chuyện ít biết về cung đường hoa...
Dạo ấy, khi tìm hiểu về người đã vạch lộ trình cho con đường, chúng tôi đã được biết về “công trình sư” Phạm Đình Di, người từng là trưởng Ty Giao thông Hà Giang và sau này là bí thư Tỉnh ủy Hà Giang. Chính ông là người đã vạch nên dấu mốc trên đá cho cung đường Hạnh Phúc hiện có. Trước khi mở tuyến, ngoài phương án mà ông Di đưa ra với lộ trình như hiện nay, tỉnh Hà Giang có mời hai chuyên gia giao thông từ Trung Quốc qua khảo sát, hi vọng với kinh nghiệm của họ sẽ có một tuyến đường ngắn hơn, dễ thi công hơn.
Và đúng là sau khi khảo sát, tuyến đường do chuyên gia Trung Quốc vạch ra ngắn hơn, dễ thi công hơn vì không vướng nhiều đá nhưng tuyến này lại đi cặp sát biên giới Việt - Trung.
Nhiều người cũng muốn thi công theo phương án của chuyên gia Trung Quốc cho dễ dàng và đỡ tốn kém, nhưng trưởng Ty Giao thông Phạm Đình Di đã quyết liệt bảo vệ lộ trình con đường như đang có.
Dulichgo
Theo ông, đã là tuyến đường xương sống thì phải đi vào nội địa, đường phải có dân sống, đường cho dân đi chứ không thể đưa đường ra biên giới, xa cách với các vùng dân sinh. Mở đường mà dân không đi lại thường xuyên thì làm sao hiệu quả, làm sao thay đổi cuộc sống cho dân?
Mặt khác, nếu đường được mở sát biên thì gần như tuyến đường sẽ “bỏ rơi” hoàn toàn huyện Yên Minh, đó là chưa nói việc thi công theo phương án của ông Di tuy xuyên qua nhiều đá, khó khăn, vất vả ban đầu nhưng bù lại nền đường lại cứng hơn.
Nếu làm được tuyến xuyên qua nền đá sẽ hạn chế được nạn sạt lở, nhất là trong mùa mưa bão! Cuối cùng phương án tuyến đường đi sâu trong nội địa như hiện nay đã được chọn thay cho phương án đi cặp sát biên giới Việt - Trung.
50 năm cho một tuyến đường trong số hàng triệu năm tuổi của đá. Nhưng từ con đường Hạnh Phúc, Hà Giang cũng cần một con đường nữa - con đường phát triển kinh tế để đưa Hà Giang đi lên, xứng đáng với máu xương của những thế hệ đi trước đã bảo vệ và dựng xây nên vùng đất biên ải Hà Giang như hôm nay, trong đó có máu của những liệt sĩ TNXP đang nằm ở Yên Minh, những người lính hi sinh từ năm 1979-1989 đang nằm ở Vị Xuyên. Con đường phát triển ấy, thật thú vị, lại bắt đầu từ những mùa hoa, không riêng gì hoa tam giác mạch!
“Sứ mệnh” mới của hoa...
Ý tưởng về lễ hội hoa của Hà Giang bắt đầu với hoa tam giác mạch. Nhưng câu chuyện về hoa có lẽ không chỉ riêng tam giác mạch và cũng không riêng với Hà Giang. Có đi trên cung đường 4C mới hay rằng ở đây hoa mùa nối mùa dù vây quanh là chập chùng đá núi. Cũng thế, tam giác mạch không chỉ ở Hà Giang, không chỉ dọc tuyến 4C mà ngược qua phía Hoàng Su Phì, Xín Mần mùa này vẫn ngập đầy hoa.
Không riêng Hà Giang, trên cung đường từ Bắc Hà (Lào Cai) vào Si Ma Cai, những ngọn đồi mênh mang ở xã Lử Thẩn cũng ngút ngàn hoa tam giác mạch không hề “thua chị kém em” với những mùa hoa ở Hà Giang.
Dulichgo
Và từ lễ hội tam giác mạch lần đầu diễn ra vào đêm 12-11-2015, những mùa hoa dọc dặm dài biên ải liệu có mở ra những cánh cửa mới, không chỉ là những chuyến du lịch mà chính là nối gần biên cương và nội địa, nối bản làng với đô thị. Điều quan trọng nhất vẫn là làm sao cho đời sống người dân khá lên bằng nguồn thu từ du khách của những mùa hoa trên cao nguyên đá.
Bao nhiêu lần đi đi về về trên cung đường này, dễ nhận ra những mùa hoa đẹp cứ nối tiếp nhau và cung đường Hạnh Phúc như một “showroom” trình diễn những mùa hoa quanh năm, nối ngày tiếp tháng. Bất kể mùa nào, bên những triền núi đá xám đen ấy vẫn có những màu hoa bừng sáng. Khó có thể cắt nghĩa được ở xứ sở chỉ đá và đá, hiếm đất hiếm nước ấy lại có những mùa hoa quanh năm mùa nối mùa.
Trong bản hòa sắc của hoa như dịp này, sau mùa tam giác mạch là tiếp nối mùa hoa cải vàng rồi bắc cầu sang màu trắng hoa mận nở tưng bừng vào những tuần áp tết, để rồi sau đó chuyển giao “sứ mệnh hoa” cho hoa đào thắm sắc Nguyên đán mùa xuân. Đi trên cung đường này độ xuân về, du khách sẽ mê đắm miên man trong sắc hoa đào hồng rực.
Không mọc thành vườn, không trồng thành làng, đào ở cao nguyên đá mọc bất tận ở bất cứ chỗ nào cây có thể cắm xuống. Bên bờ rào đá, nghiêng nghiêng dưới nếp nhà lợp gỗ pơmu, góc sân, ven vệ đường, giữa lưng chừng núi, bên góc ruộng bậc thang, cứ như thể hoa đào là loài cây dại hơn là một loài hoa mà người miền xuôi vốn nâng niu, chăm bẵm.
Và cho dù mọc ven đường hay góc ruộng, lẫn giữa mái đá hay thấp thoáng bên hè nhà, những cây đào của cao nguyên đá đều giống nhau ở những thân cành gân guốc, cứng cáp, vừa kiêu hãnh vừa thách thức. Giữa trùng trùng màu đá đen xám nhuốm màu kiêu bạc, vẻ đẹp của những cây đào hồng rực sắc hoa dọc con đường Hạnh Phúc trở thành một vẻ đẹp rất riêng của miền cực bắc.
Trên cung đường này còn một mùa hoa khác, không đủ mênh mang nhưng những ai yêu mến Hà Giang rất khó quên, đấy là mùa hoa cúc dại. Trên những vách đá chênh vênh dọc theo tuyến đường, không hiểu bám víu vào đâu những đóa cúc dại cũng nở vàng thành thảm, vừa dân dã vừa can trường. Không ít khách lên đây chỉ vì quá mê những thảm hoa dại chênh vênh trên vách đá ven đường ấy!
Dulichgo
Sau mùa hoa đào tháng 2, mùa hoa gạo tháng 3, tháng 4, vào tháng 5 ngô bắt đầu vươn xanh trong các hốc đá tai mèo, mùa hoa ngô chưa kịp tàn thì lúa bắt đầu chín trên những thửa ruộng bậc thang chênh vênh. Và những nương ngô “treo đèn” cũng mang một vẻ đẹp riêng có.
Chắc nhiều người lạ với cách gọi “ngô treo đèn”, thật ra trên chập chùng đá, người Mông không làm sân phơi, mùa thu hoạch, cây ngô được cắt phần ngọn tính từ bắp ngô, để ngô khô hẳn trên nương rồi sau đó mới bẻ mang về đưa thẳng vào kho.
Cây ngô cứu tinh bao đời với nồi mèn mén, giờ đây những người dân rẻo cao bắt đầu có thêm hi vọng từ những mùa hoa tiếp nối sau vụ ngô.
Và với riêng tam giác mạch, mai rồi sẽ có những mùa hội hoành tráng hơn, không chỉ ở Đồng Văn, ở Hà Giang mà lan sang những mái đồi tận Bắc Hà, Si Ma Cai của Lào Cai, những lễ hội hoa đào du xuân cực Bắc, mùa tưởng nhớ biên cương trong màu hoa gạo đỏ tháng 3.
Hoa trên đá không hề là một hình ảnh có tính biểu tượng hay ngụ ngôn. Hoa trên đá chính là những người dân bằng chính cả cuộc đời mình trấn ải phên giậu, gìn giữ chủ quyền mỗi ngày như những bông hoa nối mùa, kiêu hãnh trên ngàn đá núi và trong giá rét.
Hết
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ cuối
Theo Lê Đức Dục, Đức Bình (Báo Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!
Tam giác mạch không chỉ ở Hà Giang, không chỉ dọc tuyến 4C mà ngược qua phía Hoàng Su Phì, Xín Mần mùa này ngập đầy hoa.
Hồi tháng 3 năm nay, khi báo Tuổi Trẻ tổ chức chương trình về nguồn “Tháng 3 biên giới” ở Hà Giang trùng với dịp Hà Giang tổ chức kỷ niệm 50 năm khai sinh “con đường Hạnh Phúc”, chúng tôi may mắn gặp lại hàng trăm cụ ông, cụ bà đã ở tuổi “cổ lai hi”, những thanh niên xung phong (TNXP) thuở nào mười tám đôi mươi đã đi mở tuyến đường này từ nửa thế kỷ trước.
Những ngày theo đoàn xe đưa gần 400 cựu binh TNXP của nhiều tỉnh thành trở lại cung đường xưa, ai ai đều ánh lên niềm vui khi biết máu xương và tuổi xuân của mình đổ ra đã không uổng để tuyến quốc lộ 4C được mang cái tên “cung đường Hạnh Phúc”.
Chuyện ít biết về cung đường hoa...
Dạo ấy, khi tìm hiểu về người đã vạch lộ trình cho con đường, chúng tôi đã được biết về “công trình sư” Phạm Đình Di, người từng là trưởng Ty Giao thông Hà Giang và sau này là bí thư Tỉnh ủy Hà Giang. Chính ông là người đã vạch nên dấu mốc trên đá cho cung đường Hạnh Phúc hiện có. Trước khi mở tuyến, ngoài phương án mà ông Di đưa ra với lộ trình như hiện nay, tỉnh Hà Giang có mời hai chuyên gia giao thông từ Trung Quốc qua khảo sát, hi vọng với kinh nghiệm của họ sẽ có một tuyến đường ngắn hơn, dễ thi công hơn.
Và đúng là sau khi khảo sát, tuyến đường do chuyên gia Trung Quốc vạch ra ngắn hơn, dễ thi công hơn vì không vướng nhiều đá nhưng tuyến này lại đi cặp sát biên giới Việt - Trung.
Nhiều người cũng muốn thi công theo phương án của chuyên gia Trung Quốc cho dễ dàng và đỡ tốn kém, nhưng trưởng Ty Giao thông Phạm Đình Di đã quyết liệt bảo vệ lộ trình con đường như đang có.
Dulichgo
Theo ông, đã là tuyến đường xương sống thì phải đi vào nội địa, đường phải có dân sống, đường cho dân đi chứ không thể đưa đường ra biên giới, xa cách với các vùng dân sinh. Mở đường mà dân không đi lại thường xuyên thì làm sao hiệu quả, làm sao thay đổi cuộc sống cho dân?
Mặt khác, nếu đường được mở sát biên thì gần như tuyến đường sẽ “bỏ rơi” hoàn toàn huyện Yên Minh, đó là chưa nói việc thi công theo phương án của ông Di tuy xuyên qua nhiều đá, khó khăn, vất vả ban đầu nhưng bù lại nền đường lại cứng hơn.
Nếu làm được tuyến xuyên qua nền đá sẽ hạn chế được nạn sạt lở, nhất là trong mùa mưa bão! Cuối cùng phương án tuyến đường đi sâu trong nội địa như hiện nay đã được chọn thay cho phương án đi cặp sát biên giới Việt - Trung.
50 năm cho một tuyến đường trong số hàng triệu năm tuổi của đá. Nhưng từ con đường Hạnh Phúc, Hà Giang cũng cần một con đường nữa - con đường phát triển kinh tế để đưa Hà Giang đi lên, xứng đáng với máu xương của những thế hệ đi trước đã bảo vệ và dựng xây nên vùng đất biên ải Hà Giang như hôm nay, trong đó có máu của những liệt sĩ TNXP đang nằm ở Yên Minh, những người lính hi sinh từ năm 1979-1989 đang nằm ở Vị Xuyên. Con đường phát triển ấy, thật thú vị, lại bắt đầu từ những mùa hoa, không riêng gì hoa tam giác mạch!
“Sứ mệnh” mới của hoa...
Ý tưởng về lễ hội hoa của Hà Giang bắt đầu với hoa tam giác mạch. Nhưng câu chuyện về hoa có lẽ không chỉ riêng tam giác mạch và cũng không riêng với Hà Giang. Có đi trên cung đường 4C mới hay rằng ở đây hoa mùa nối mùa dù vây quanh là chập chùng đá núi. Cũng thế, tam giác mạch không chỉ ở Hà Giang, không chỉ dọc tuyến 4C mà ngược qua phía Hoàng Su Phì, Xín Mần mùa này vẫn ngập đầy hoa.
Không riêng Hà Giang, trên cung đường từ Bắc Hà (Lào Cai) vào Si Ma Cai, những ngọn đồi mênh mang ở xã Lử Thẩn cũng ngút ngàn hoa tam giác mạch không hề “thua chị kém em” với những mùa hoa ở Hà Giang.
Dulichgo
Và từ lễ hội tam giác mạch lần đầu diễn ra vào đêm 12-11-2015, những mùa hoa dọc dặm dài biên ải liệu có mở ra những cánh cửa mới, không chỉ là những chuyến du lịch mà chính là nối gần biên cương và nội địa, nối bản làng với đô thị. Điều quan trọng nhất vẫn là làm sao cho đời sống người dân khá lên bằng nguồn thu từ du khách của những mùa hoa trên cao nguyên đá.
Bao nhiêu lần đi đi về về trên cung đường này, dễ nhận ra những mùa hoa đẹp cứ nối tiếp nhau và cung đường Hạnh Phúc như một “showroom” trình diễn những mùa hoa quanh năm, nối ngày tiếp tháng. Bất kể mùa nào, bên những triền núi đá xám đen ấy vẫn có những màu hoa bừng sáng. Khó có thể cắt nghĩa được ở xứ sở chỉ đá và đá, hiếm đất hiếm nước ấy lại có những mùa hoa quanh năm mùa nối mùa.
Trong bản hòa sắc của hoa như dịp này, sau mùa tam giác mạch là tiếp nối mùa hoa cải vàng rồi bắc cầu sang màu trắng hoa mận nở tưng bừng vào những tuần áp tết, để rồi sau đó chuyển giao “sứ mệnh hoa” cho hoa đào thắm sắc Nguyên đán mùa xuân. Đi trên cung đường này độ xuân về, du khách sẽ mê đắm miên man trong sắc hoa đào hồng rực.
Không mọc thành vườn, không trồng thành làng, đào ở cao nguyên đá mọc bất tận ở bất cứ chỗ nào cây có thể cắm xuống. Bên bờ rào đá, nghiêng nghiêng dưới nếp nhà lợp gỗ pơmu, góc sân, ven vệ đường, giữa lưng chừng núi, bên góc ruộng bậc thang, cứ như thể hoa đào là loài cây dại hơn là một loài hoa mà người miền xuôi vốn nâng niu, chăm bẵm.
Và cho dù mọc ven đường hay góc ruộng, lẫn giữa mái đá hay thấp thoáng bên hè nhà, những cây đào của cao nguyên đá đều giống nhau ở những thân cành gân guốc, cứng cáp, vừa kiêu hãnh vừa thách thức. Giữa trùng trùng màu đá đen xám nhuốm màu kiêu bạc, vẻ đẹp của những cây đào hồng rực sắc hoa dọc con đường Hạnh Phúc trở thành một vẻ đẹp rất riêng của miền cực bắc.
Trên cung đường này còn một mùa hoa khác, không đủ mênh mang nhưng những ai yêu mến Hà Giang rất khó quên, đấy là mùa hoa cúc dại. Trên những vách đá chênh vênh dọc theo tuyến đường, không hiểu bám víu vào đâu những đóa cúc dại cũng nở vàng thành thảm, vừa dân dã vừa can trường. Không ít khách lên đây chỉ vì quá mê những thảm hoa dại chênh vênh trên vách đá ven đường ấy!
Dulichgo
Sau mùa hoa đào tháng 2, mùa hoa gạo tháng 3, tháng 4, vào tháng 5 ngô bắt đầu vươn xanh trong các hốc đá tai mèo, mùa hoa ngô chưa kịp tàn thì lúa bắt đầu chín trên những thửa ruộng bậc thang chênh vênh. Và những nương ngô “treo đèn” cũng mang một vẻ đẹp riêng có.
Chắc nhiều người lạ với cách gọi “ngô treo đèn”, thật ra trên chập chùng đá, người Mông không làm sân phơi, mùa thu hoạch, cây ngô được cắt phần ngọn tính từ bắp ngô, để ngô khô hẳn trên nương rồi sau đó mới bẻ mang về đưa thẳng vào kho.
Cây ngô cứu tinh bao đời với nồi mèn mén, giờ đây những người dân rẻo cao bắt đầu có thêm hi vọng từ những mùa hoa tiếp nối sau vụ ngô.
Và với riêng tam giác mạch, mai rồi sẽ có những mùa hội hoành tráng hơn, không chỉ ở Đồng Văn, ở Hà Giang mà lan sang những mái đồi tận Bắc Hà, Si Ma Cai của Lào Cai, những lễ hội hoa đào du xuân cực Bắc, mùa tưởng nhớ biên cương trong màu hoa gạo đỏ tháng 3.
Hoa trên đá không hề là một hình ảnh có tính biểu tượng hay ngụ ngôn. Hoa trên đá chính là những người dân bằng chính cả cuộc đời mình trấn ải phên giậu, gìn giữ chủ quyền mỗi ngày như những bông hoa nối mùa, kiêu hãnh trên ngàn đá núi và trong giá rét.
Hết
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ cuối
Theo Lê Đức Dục, Đức Bình (Báo Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!
Tam giác mạch: 'thần chú' của cao nguyên đá - K4
(Tiếp theo) - Thức dậy những mùa hoa...
Vừa đếm từng “đầu người”, bà Lý Thị Năm ở bản Lùng Thàng (Quản Bạ) vừa bảo: “80.000 đồng”. Đó là số tiền bà thu của một nhóm “phượt” gồm tám sinh viên.
Nhóm “phượt” gồm năm bạn nữ và ba bạn nam này vừa đổ bộ xuống ruộng tam giác mạch của bà Năm. Mặc đồng phục áo phông đỏ với ngôi sao vàng trước ngực - sắc áo mà hầu như các bạn phượt trẻ thường hay mặc, dừng xe cẩn thận bên vệ đường và cả nhóm lao xuống ruộng. Màu áo đỏ nổi bật trên ruộng hoa tam giác mạch đang nở rộ.
Những nương hoa bạc tỉ
Nhóm tám bạn trẻ của Trường đại học Thái Nguyên vừa rời ruộng hoa của bà Năm, một nhóm khác lại dừng chân, nhóm sinh viên này đến từ Học viện Tài chính và Trường đại học Mỏ - địa chất. Lại cũng như trước, họ ào ra ruộng, hân hoan, tạo dáng và chụp, chụp, chụp rồi tranh thủ up lên... Facebook. Có lẽ nếu không có Facebook hay rộng hơn, các mạng xã hội, hẳn hoa tam giác mạch chắc sẽ không lên cơn sốt như đã và đang diễn ra từ mấy năm nay vào mỗi mùa hoa. Hóa ra mảnh ruộng rộng gần nửa hecta này là của sáu hộ ở Lùng Thàng cùng góp đất để gieo chung một trà hoa từ đầu tháng 9.
Những du khách trên hành trình từ thành phố Hà Giang đi chiêm ngưỡng mùa hoa tam giác mạch chắc chắn phải chọn khu vực này là điểm dừng đầu tiên bởi đột khởi giữa ruộng hoa này là một khối cự thạch rất lạ được gọi là Thạch Sơn Thần. Những cột đá liền kề nhau song song với quốc lộ 4C, vừa có dáng dấp của một non bộ khổng lồ tự nhiên trên cánh đồng hoa, vừa như một nhóm tượng đài thu nhỏ hình ảnh của trùng sơn cao nguyên đá, lại nằm ngay cửa ngõ của khu công viên địa chất toàn cầu. Vì thế Thạch Sơn Thần dù không phải mùa tam giác mạch vẫn được du khách dừng lại chiêm ngắm, huống nữa bây giờ đang là mùa hoa rộ.
Dulichgo
Bà Lý Thị Năm cho biết đây mới là mùa thứ hai bà con trong bản Lùng Thàng họp với nhau, thống nhất gieo hoa tam giác mạch cùng thời điểm để thu hút du khách. “Hôm nay thu được bao nhiêu tiền rồi ạ?”. “Hôm nay ít, cả ruộng này có sáu hộ cùng trồng và thu, mỗi ngày hai hộ được thu, hôm nay hộ của mình và hộ của ông Khìn cùng thu, không phải cuối tuần nên không nhiều. Hôm nào cuối tuần thì thu nhiều hơn”. Nói “không nhiều” nhưng chỉ trong hơn một giờ chúng tôi dừng lại quan sát và... đếm khách hộ bà Năm, đã có ít nhất bốn nhóm khách phượt ghé ruộng. Cộng với nhóm phóng viên chúng tôi, bà Năm đã thu hơn 400.000 đồng (10.000 đồng/khách).
Không chỉ tại khu ruộng của bà Năm ở Lùng Thàng, có hàng trăm điểm ruộng dành cho du khách như thế trên những cung đường cao nguyên đá. Ở ngay cổng trời Quản Bạ, những hộ dân đã công phu tạo nên những thửa ruộng hoa có hình ngôi sao, hình trái tim... Điều thú vị là những ruộng hoa tam giác mạch luôn được gắn với di tích, một điểm dừng đáng lưu ý.
Sủng Là vốn được coi là một thị tứ đẹp nhất trên trục đường 4C qua Đồng Văn, nơi có những ngôi nhà Mông cổ xưa với bờ rào đá từng là phim trường cho bộ phim Chuyện của Pao, nay được trồng kín từ bản Lũng Cẩm Trên đến ngã ba Sáng Ngài.
Qua khỏi Sủng Là là Lũng Táo với bát ngát hoa chạy dọc thung lũng cùng 45ha, từ trên cao nhìn xuống chỉ thấy con đường bé như sợi chỉ kẻ một nét uốn mềm mại qua thảo nguyên hoa.
Khu vực dinh vua Mèo (hay còn gọi là Nhà Vương) ở xã Sà Phìn hoa cũng phủ kín toàn bộ thung lũng, rồi miên man dọc theo đó vào tận Ma Lé, thung lũng mênh mông dưới chân cột cờ Lũng Cú. Nếu tính mỗi du khách chụp ít nhất năm địa điểm trên hành trình ngắm hoa tam giác mạch với mức giá 10.000 đồng/lần chụp, quả đó là một nguồn thu không nhỏ cho những nương hoa vốn từ bao đời lặng lẽ nở, lặng lẽ tàn.
“Tiền tươi - hoa thật”
Dulichgo
Không chỉ bà con người Mông, người Nùng trên địa bàn bắt đầu chuyện “làm ăn” với mùa hoa tam giác mạch. Trên thửa ruộng tam giác mạch rất đẹp dự báo nở rộ vào dịp chính hội, lại nằm ngay ngã ba từ thị trấn Đồng Văn rẽ vào Lũng Cú, chúng tôi đã được nghe thuyết minh về cách kiếm tiền của một người “dưới xuôi” có vẻ lớp lang và bài bản!
“Ban đầu em thuê chỉ được hơn 2 sào đất phía này thôi, nhưng như thế thì ít quá nên thuê thêm 2 sào nữa, ruộng của em là đa chức năng, không chỉ để cho thuê chụp ảnh đâu”. Giá thuê là 16 triệu đồng cho cả khu ruộng này từ tháng 8 âm lịch đến tháng 2 âm lịch, sau tháng 2 âm lịch là trả lại đất cho người ta trồng ngô” - Thụ kể. Anh chàng chủ quán với món lẩu rau tam giác mạch bảo: “Chỉ em là người dưới xuôi duy nhất có ruộng tam giác mạch như thế này thôi!”. Hóa ra từ mấy tháng nay trên thửa ruộng hơn 2.000m2 này, quán của Thụ đã đỡ bao nhiêu tiền rau đặc sản.
“Khách vào chụp ảnh thì thế nào cũng phải có lối đi, thay vì để khách giẫm đạp, chúng em tự tạo lối đi bằng cách tỉa rau theo từng vệt, rau được tỉa ấy sẽ thành “đặc sản”. Có lối đi rồi, sau này khách vào chụp mà giẫm gãy hoa thì em sẽ đền, mà có cam kết trước là gãy hoa em đền cả 100.000 đồng một cành” - Thụ cao giọng có vẻ “chém gió”.
“Có cả ngàn thửa ruộng, chú “chém” vậy thì khách sẽ chọn ruộng khác, không chọn ruộng chú nữa thì sao?”. “Các anh không để ý đấy, có phải ngẫu nhiên mà em đi thuê khu ruộng này đâu. Đây vừa là ngã ba nhiều khách qua lại, nhưng quan trọng hơn là em chạy xe cả tháng trời để tìm cho được cái “view” này đấy”.
Quả thật, đúng là... dân quen kinh doanh có khác. Mảnh ruộng được Thụ thuê có cái view xứng đồng tiền bát gạo, thảo nào giá thuê đắt như thế. Trải dài như một bình nguyên, phía sau là hậu cảnh với nhiều lớp núi hùng vĩ, bên phải ruộng lại là một lũy tre xanh rất đẹp. “Mà em không dừng lại ở đó, cũng như các anh từ xa đến mong thưởng thức một cái gì lạ lạ, đặc sắc, góc ruộng em đã thuê lại một quầy hàng, sắp tới khi hoa nở sẽ cho khách thuê quần áo dân tộc để mặc chụp ảnh. Không lẽ đi cả ngàn cây số tới đây lại không chụp bức ảnh trong khung cảnh này với trang phục Mông, khèn Mông trên tay, váy Mông, ô xòe...”.
Dường như trong cơn hứng khởi, Thụ bật mí luôn: “Không chỉ mùa hoa tam giác mạch đâu, thu hoạch xong vụ tam giác mạch này em sẽ xuống giống hoa cải, trồng xen cải hoa vàng và cải hoa trắng, bà con lên đây chơi xuân lại không sà vào ruộng cải này mà chụp ảnh à? Dưới xuôi bảo tiền tươi thóc thật chứ em thì cứ tiền tươi hoa thật! Đến tháng 2 em trả ruộng, tháng 8 em lại thuê”. Thụ lại cười lớn.
“Khi em lên đây chỉ hai bàn tay trắng, nợ nần tứ tung, mấy năm nay cái vùng đất này cưu mang em, Đồng Văn đã cho em có cuộc sống quá ổn ở đây. Nếu cách làm ăn của em mà được bà con học theo được, giúp bà con khá lên thì em lại nghĩ ra cách khác!”. Bao nhiêu năm nay đi đi về về với Hà Giang, chúng tôi nhận ra trên chập chùng đá núi này những mùa hoa luôn nối nhau, bất khuất mà nhân hậu, can trường mà khiêm nhường như đền bù cho những gian khó đời dân...
Còn tiếp
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ cuối
Theo Lê Đức Dục, Đức Bình (Báo Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!
Vừa đếm từng “đầu người”, bà Lý Thị Năm ở bản Lùng Thàng (Quản Bạ) vừa bảo: “80.000 đồng”. Đó là số tiền bà thu của một nhóm “phượt” gồm tám sinh viên.
Nhóm “phượt” gồm năm bạn nữ và ba bạn nam này vừa đổ bộ xuống ruộng tam giác mạch của bà Năm. Mặc đồng phục áo phông đỏ với ngôi sao vàng trước ngực - sắc áo mà hầu như các bạn phượt trẻ thường hay mặc, dừng xe cẩn thận bên vệ đường và cả nhóm lao xuống ruộng. Màu áo đỏ nổi bật trên ruộng hoa tam giác mạch đang nở rộ.
Những nương hoa bạc tỉ
Nhóm tám bạn trẻ của Trường đại học Thái Nguyên vừa rời ruộng hoa của bà Năm, một nhóm khác lại dừng chân, nhóm sinh viên này đến từ Học viện Tài chính và Trường đại học Mỏ - địa chất. Lại cũng như trước, họ ào ra ruộng, hân hoan, tạo dáng và chụp, chụp, chụp rồi tranh thủ up lên... Facebook. Có lẽ nếu không có Facebook hay rộng hơn, các mạng xã hội, hẳn hoa tam giác mạch chắc sẽ không lên cơn sốt như đã và đang diễn ra từ mấy năm nay vào mỗi mùa hoa. Hóa ra mảnh ruộng rộng gần nửa hecta này là của sáu hộ ở Lùng Thàng cùng góp đất để gieo chung một trà hoa từ đầu tháng 9.
Những du khách trên hành trình từ thành phố Hà Giang đi chiêm ngưỡng mùa hoa tam giác mạch chắc chắn phải chọn khu vực này là điểm dừng đầu tiên bởi đột khởi giữa ruộng hoa này là một khối cự thạch rất lạ được gọi là Thạch Sơn Thần. Những cột đá liền kề nhau song song với quốc lộ 4C, vừa có dáng dấp của một non bộ khổng lồ tự nhiên trên cánh đồng hoa, vừa như một nhóm tượng đài thu nhỏ hình ảnh của trùng sơn cao nguyên đá, lại nằm ngay cửa ngõ của khu công viên địa chất toàn cầu. Vì thế Thạch Sơn Thần dù không phải mùa tam giác mạch vẫn được du khách dừng lại chiêm ngắm, huống nữa bây giờ đang là mùa hoa rộ.
Dulichgo
Bà Lý Thị Năm cho biết đây mới là mùa thứ hai bà con trong bản Lùng Thàng họp với nhau, thống nhất gieo hoa tam giác mạch cùng thời điểm để thu hút du khách. “Hôm nay thu được bao nhiêu tiền rồi ạ?”. “Hôm nay ít, cả ruộng này có sáu hộ cùng trồng và thu, mỗi ngày hai hộ được thu, hôm nay hộ của mình và hộ của ông Khìn cùng thu, không phải cuối tuần nên không nhiều. Hôm nào cuối tuần thì thu nhiều hơn”. Nói “không nhiều” nhưng chỉ trong hơn một giờ chúng tôi dừng lại quan sát và... đếm khách hộ bà Năm, đã có ít nhất bốn nhóm khách phượt ghé ruộng. Cộng với nhóm phóng viên chúng tôi, bà Năm đã thu hơn 400.000 đồng (10.000 đồng/khách).
Không chỉ tại khu ruộng của bà Năm ở Lùng Thàng, có hàng trăm điểm ruộng dành cho du khách như thế trên những cung đường cao nguyên đá. Ở ngay cổng trời Quản Bạ, những hộ dân đã công phu tạo nên những thửa ruộng hoa có hình ngôi sao, hình trái tim... Điều thú vị là những ruộng hoa tam giác mạch luôn được gắn với di tích, một điểm dừng đáng lưu ý.
Sủng Là vốn được coi là một thị tứ đẹp nhất trên trục đường 4C qua Đồng Văn, nơi có những ngôi nhà Mông cổ xưa với bờ rào đá từng là phim trường cho bộ phim Chuyện của Pao, nay được trồng kín từ bản Lũng Cẩm Trên đến ngã ba Sáng Ngài.
Qua khỏi Sủng Là là Lũng Táo với bát ngát hoa chạy dọc thung lũng cùng 45ha, từ trên cao nhìn xuống chỉ thấy con đường bé như sợi chỉ kẻ một nét uốn mềm mại qua thảo nguyên hoa.
Khu vực dinh vua Mèo (hay còn gọi là Nhà Vương) ở xã Sà Phìn hoa cũng phủ kín toàn bộ thung lũng, rồi miên man dọc theo đó vào tận Ma Lé, thung lũng mênh mông dưới chân cột cờ Lũng Cú. Nếu tính mỗi du khách chụp ít nhất năm địa điểm trên hành trình ngắm hoa tam giác mạch với mức giá 10.000 đồng/lần chụp, quả đó là một nguồn thu không nhỏ cho những nương hoa vốn từ bao đời lặng lẽ nở, lặng lẽ tàn.
“Tiền tươi - hoa thật”
Dulichgo
Không chỉ bà con người Mông, người Nùng trên địa bàn bắt đầu chuyện “làm ăn” với mùa hoa tam giác mạch. Trên thửa ruộng tam giác mạch rất đẹp dự báo nở rộ vào dịp chính hội, lại nằm ngay ngã ba từ thị trấn Đồng Văn rẽ vào Lũng Cú, chúng tôi đã được nghe thuyết minh về cách kiếm tiền của một người “dưới xuôi” có vẻ lớp lang và bài bản!
“Ban đầu em thuê chỉ được hơn 2 sào đất phía này thôi, nhưng như thế thì ít quá nên thuê thêm 2 sào nữa, ruộng của em là đa chức năng, không chỉ để cho thuê chụp ảnh đâu”. Giá thuê là 16 triệu đồng cho cả khu ruộng này từ tháng 8 âm lịch đến tháng 2 âm lịch, sau tháng 2 âm lịch là trả lại đất cho người ta trồng ngô” - Thụ kể. Anh chàng chủ quán với món lẩu rau tam giác mạch bảo: “Chỉ em là người dưới xuôi duy nhất có ruộng tam giác mạch như thế này thôi!”. Hóa ra từ mấy tháng nay trên thửa ruộng hơn 2.000m2 này, quán của Thụ đã đỡ bao nhiêu tiền rau đặc sản.
“Khách vào chụp ảnh thì thế nào cũng phải có lối đi, thay vì để khách giẫm đạp, chúng em tự tạo lối đi bằng cách tỉa rau theo từng vệt, rau được tỉa ấy sẽ thành “đặc sản”. Có lối đi rồi, sau này khách vào chụp mà giẫm gãy hoa thì em sẽ đền, mà có cam kết trước là gãy hoa em đền cả 100.000 đồng một cành” - Thụ cao giọng có vẻ “chém gió”.
“Có cả ngàn thửa ruộng, chú “chém” vậy thì khách sẽ chọn ruộng khác, không chọn ruộng chú nữa thì sao?”. “Các anh không để ý đấy, có phải ngẫu nhiên mà em đi thuê khu ruộng này đâu. Đây vừa là ngã ba nhiều khách qua lại, nhưng quan trọng hơn là em chạy xe cả tháng trời để tìm cho được cái “view” này đấy”.
Quả thật, đúng là... dân quen kinh doanh có khác. Mảnh ruộng được Thụ thuê có cái view xứng đồng tiền bát gạo, thảo nào giá thuê đắt như thế. Trải dài như một bình nguyên, phía sau là hậu cảnh với nhiều lớp núi hùng vĩ, bên phải ruộng lại là một lũy tre xanh rất đẹp. “Mà em không dừng lại ở đó, cũng như các anh từ xa đến mong thưởng thức một cái gì lạ lạ, đặc sắc, góc ruộng em đã thuê lại một quầy hàng, sắp tới khi hoa nở sẽ cho khách thuê quần áo dân tộc để mặc chụp ảnh. Không lẽ đi cả ngàn cây số tới đây lại không chụp bức ảnh trong khung cảnh này với trang phục Mông, khèn Mông trên tay, váy Mông, ô xòe...”.
Dường như trong cơn hứng khởi, Thụ bật mí luôn: “Không chỉ mùa hoa tam giác mạch đâu, thu hoạch xong vụ tam giác mạch này em sẽ xuống giống hoa cải, trồng xen cải hoa vàng và cải hoa trắng, bà con lên đây chơi xuân lại không sà vào ruộng cải này mà chụp ảnh à? Dưới xuôi bảo tiền tươi thóc thật chứ em thì cứ tiền tươi hoa thật! Đến tháng 2 em trả ruộng, tháng 8 em lại thuê”. Thụ lại cười lớn.
“Khi em lên đây chỉ hai bàn tay trắng, nợ nần tứ tung, mấy năm nay cái vùng đất này cưu mang em, Đồng Văn đã cho em có cuộc sống quá ổn ở đây. Nếu cách làm ăn của em mà được bà con học theo được, giúp bà con khá lên thì em lại nghĩ ra cách khác!”. Bao nhiêu năm nay đi đi về về với Hà Giang, chúng tôi nhận ra trên chập chùng đá núi này những mùa hoa luôn nối nhau, bất khuất mà nhân hậu, can trường mà khiêm nhường như đền bù cho những gian khó đời dân...
Còn tiếp
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ cuối
Theo Lê Đức Dục, Đức Bình (Báo Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)














































