Hiển thị các bài đăng có nhãn Lễ hội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lễ hội. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

Những điều cần biết về Festival Hoa Đà Lạt 2015

Festival Hoa Đà Lạt tổ chức đúng vào dịp Tết dương lịch nên thu hút sự chú ý của rất nhiều du khách trong nước và quốc tế.
Dưới đây là một số thông tin cần thiết cho du khách đến Đà Lạt tham gia lễ hội hoa vào cuối tháng 12 này.

- Festival Hoa Đà Lạt 2015 diễn ra khi nào?

Theo dự kiến, Festival Hoa Đà Lạt lần thứ VI - năm 2015 với chủ đề “Đà Lạt – muôn màu sắc hoa” sẽ diễn ra trong 5 ngày, từ 29/12/2015 đến hết 2/1/2016. Địa điểm tổ chức là TP. Đà Lạt và một số địa phương trong tỉnh.

- Sự kiện có gì đặc sắc?

Là một trong những lễ hội lớn nhất của tỉnh Lâm Đồng thu hút rất nhiều du khách trong và ngoài nước, Festival Hoa Đà Lạt luôn được đầu tư rất công phu và kỹ lưỡng.
Theo đó, sự kiện dự kiến sẽ gồm 8 chương trình chính:

1/ Không gian hoa được tổ chức xung quanh hồ Xuân Hương ngày 30/12/2015 - 3/1/2016 với rất nhiều tiểu cảnh về hoa cùng những cuộc thi với giải thưởng cao. Những tiểu cảnh này được duy trì trong suốt thời gian diễn ra lễ hội để phục vụ hoạt động tham quan, mua sắm của du khách.
Dulichgo
2/ Trưng bày, triển lãm hoa, cây cảnh Đà Lạt 2015 tại vườn hoa thành phố Đà Lạt, kéo dài từ 30/12/2015 đến 3/1/2016. Hoạt động này không chỉ thu hút đông đảo các tổ chức, cá nhân có thế mạnh về sản xuất, kinh doanh hoa ở trong và ngoài tỉnh mà còn có sự góp mặt của nhiều doanh nghiệp quốc tế và du khách tham dự.

3/ Lễ khai mạc Festival Hoa Đà Lạt được tổ chức vào lúc 20h, ngày 30/12/2015 tại quảng trường Lâm Viên, gồm: Chương trình khai mạc, các chương trình nghệ thuật đặc sắc và diễu hành Carnaval Hoa Đà Lạt.

4/ Carnaval Hoa Đà Lạt là hoạt động sôi nổi diễn ra từ 30/12/2015 đến 3/1/2016. Đoàn diễu hành gồm nhiều xe hoa; các nhóm biểu diễn nghệ thuật đường phố; nhóm hóa trang,… Một số nhóm tham gia Carnaval biểu diễn những tiết mục được chọn lọc tại khu vực quảng trường Lâm Viên và xung quanh hồ Xuân Hương.

5/ Phiên chợ rau, hoa Đà Lạt được tổ chức trên đường Nguyễn Văn Cừ nối dài và đường Nguyễn Thị Minh Khai, diễn ra từ 30/12/2015 đến 3/1/2016. Bao gồm không gian trưng bày nghệ thuật hoa, rau; nơi giới thiệu và ký kết hợp đồng thương mại về các loại rau, hoa; khu vực giới thiệu ẩm thực chế biến từ các loại rau, củ, quả Đà Lạt.
Dulichgo
6/ Phố Trà, cà phê, rượu vang Đà Lạt được tổ chức tại công viên đài phun nước, quảng trường Lâm Viên Đà Lạt, diễn ra vào 30/12/2015 - 3/1/2016. Hoạt động này nhằm giới thiệu và quảng bá thương hiệu rượu vang, trà, cà phê Đà Lạt, của tỉnh Lâm Đồng cũng như của các tỉnh, thành khác trong cả nước.

7/ Không gian Thư pháp, Hội họa, Nhiếp ảnh về các loài hoa Đà Lạt được tổ chức từ ngày 30/12/2015 đến 3/1/2016 tại công viên Xuân Hương, Đà Lạt. Du khách tham dự sẽ được xem trình diễn thư pháp, hội họa và nhiếp ảnh về hoa rất độc đáo.

8/ Hội thảo khoa học về hoa diễn ra lúc 14h ngày 31/12 tại khách sạn Sài Gòn Đà Lạt. Hoạt động này nhằm giới thiệu và trao đổi các giống hoa Đà Lạt với thị trường trong và ngoài nước.

Ngoài ra, Festival Hoa Đà Lạt còn có nhiều chương trình hưởng ứng như: Không gian hoa tại các khu dân cư; tour du lịch hoa, kiến trúc, tâm linh; hội thi thắng cảnh hoa; ngày chủ nhật hoa; hội chợ thương mại và quảng bá du lịch Lâm Đồng; liên hoan các nhóm nghệ thuật tiêu biểu,… đáp ứng đa dạng nhu cầu tham quan, khám phá, vui chơi, giải trí của du khách.

- Di chuyển thế nào đến Đà Lạt?

Máy bay: Hiện có chuyến bay thẳng từ Hà Nội, Đà Nẵng hoặc TP HCM tới sân bay Liên Khương (Đà Lạt) của Vietnam Airlines và Vietjetair. Giá vé từ 900.000 đồng đến 1,6 triệu đồng, và thời gian bay từ 50 phút đến 1 tiếng 40 phút.

Lưu ý: Từ sân bay Liên Khương, bạn có thể bắt xe bus liên vận về Đà Lạt (dừng ở khách sạn Hàng không trên phố Pasteur gần Hồ Xuân Hương) với giá 50.000 đồng; hoặc đi taxi khoảng 300.000 đồng/lượt.

Xe khách: Xe của hãng Phương Trang hay Thành Bưởi có nhiều chuyến đi và về tuyến Sài Gòn – Đà Lạt, khoảng 220.000 - 240.000 đồng vé/chiều. Xe chạy liên tục, mỗi chuyến cách nhau từ 30 phút đến 1 tiếng.

- Nghỉ ngơi ở đâu?

Những khách sạn ở khu vực Hồ Xuân Hương, chợ Đà Lạt,… thường có giá đắt đỏ hơn so với những nhà nghỉ, khách sạn xa trung tâm. Hầu hết nơi này vẫn đầy đủ tiện nghi và có giá khá mềm, do đó bạn có thể tiết kiệm được một khoản kha khá chi phí lưu trú.
Dulichgo
Ngoài ra, Đà Lạt là nơi thường xuyên rơi vào tình trạng “cháy” phòng vào các dịp lễ, tết, do vậy, để đặt được phòng khách sạn Đà Lạt với giá tốt nhất và đảm bảo còn phòng, du khách nên đặt trước từ 2 đến 3 tháng.

Theo Tiểu Lam (Ivivu)
Du lịch, GO!

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2015

Về Sóc Trăng xem lễ hội Ok Om Bok

(BCT) - Người Khmer Nam bộ có nhiều lễ hội, trong đó có Lễ hội Ok-Om-Bok và đua ghe ngo truyền thống. Hằng năm cứ vào ngày 14- 15 tháng 10 âm lịch theo Phật lịch Nam tông (năm nay, nhằm ngày 24- 25-11- 2015), đồng bào Khmer Nam bộ nói chung, Sóc Trăng nói riêng, lại tưng bừng tổ chức Lễ hội Ok-Om-Bok còn gọi là lễ Cúng Trăng (Pithi thvay pras-chanh) hay "Đút cốm dẹp".

< Nghi thức Lễ cúng trăng- lễ chính trong Lễ hội Ok-Om-Bok của người Khmer Nam bộ.

Lễ hội truyền thống này của đồng bào dân tộc Khmer Nam bộ đã được Bộ Văn hóa- Thể thao và Du lịch công nhận là di sản văn hóa phi vật thể quốc gia năm 2014. Đây là lễ hội tưng bừng nhất và được chờ đợi nhiều nhất trong năm.

Nét đẹp văn hóa lễ Cúng trăng

Lễ Cúng Trăng là nghi lễ chính trong Lễ hội Ok-Om-Bok, được tổ chức đúng vào đêm rằm tháng 10 âm lịch tại khuôn viên chùa, trong từng nhà dân hay tập trung tổ chức ở một nơi rộng rãi. Lễ hội Ok-Om-Bok mang ý nghĩa mừng cơm mới vào những ngày trăng sáng. Mưa gió chấm dứt, nước từ từ rút xuống mở đầu cho một mùa khô ráo sau những ngày lao động miệt mài trên đồng ruộng, đồng thời cũng là dịp tưởng nhớ đến công ơn Mặt trăng vì theo quan niệm của người Khmer, Mặt trăng như vị thần điều tiết mùa màng giúp trúng mùa, làm ăn khá giả. Lễ vật cúng Trăng gồm cốm dẹp, khoai lang, khoai lùn, trái cây, bánh in, bánh pía… được bà con phum sóc chuẩn bị cả tháng trước khi diễn ra lễ. Người Khmer lấy lúa nếp quết thành cốm dẹp, tiếng quết cốm thình thịch ngày đêm. Khi trăng lên cao cũng là lúc bà con phum sóc hướng về mặt trăng tiến hành làm lễ. Dulichgo

Theo ông Sơn Lương, nhà nghiên cứu văn hóa Khmer Sóc Trăng, để chuẩn bị cho lễ cúng trăng, người Khmer thường làm một chiếc cổng bằng tre có trang trí hoa lá; trên cổng giăng một dây trầu gồm 12 lá trầu cuốn tròn tượng trưng cho 12 tháng trong năm và một dây cau gồm 7 trái chẻ vỏ ra như hai cánh con ong, tượng trưng cho 7 ngày trong tuần. Ngày nay lễ cúng đơn giản hơn, chỉ cần đem bày các lễ vật cúng lên bàn. "Ngoài cốm dẹp là thức cúng bắt buộc còn có trái dừa tươi, chuối, khoai lang, bánh kẹo và trái cây… chung quanh, người ta cắm đèn cầy và nhang. Buổi tối chuẩn bị xong, mọi người trải chiếu ngồi chắp tay quay mặt về phía Mặt trăng để chờ làm lễ"- nhà nghiên cứu Sơn Lương nói.

Đúng lúc Mặt trăng lên cao tỏa ánh sáng vằng vặc thì đốt nhang đèn, rót trà. Nếu cúng ở chùa thì Acha làm chủ lễ; nếu cúng tại nhà thì chủ lễ là người lớn tuổi nhất. Chủ lễ khấn vái, nói lên lòng biết ơn của bà con đối với Mặt trăng, xin Mặt trăng tiếp nhận những lễ vật do bà con dâng cúng; ban cho mọi người sức khỏe dồi dào, cho mưa thuận gió hòa, cho năm tới trúng mùa, cho cuộc sống no đủ, hạnh phúc. Sau khi cúng xong, chủ lễ tập trung trẻ em lại ngồi xếp bằng, chắp tay nhìn về hướng Mặt trăng.

< Múa dân gian đón mừng Lễ hội Ok-Om-Bok và đua ghe Ngo truyền thống của người Khmer Sóc Trăng.
Dulichgo
Chủ lễ sẽ lấy cốm dẹp và các đồ cúng khác, mỗi thứ một ít đút vào miệng trẻ em và hỏi bọn trẻ mong ước gì. Trẻ em sẽ nói ước nguyện của mình và chủ lễ khuyên dạy các em phải chăm ngoan, học hành giỏi giang để giúp ích cho đời… Xong lễ cúng trăng, mọi người tay bắt mặt mừng chúc nhau những điều tốt đẹp nhất; suốt đêm trai trẻ phum sóc vui chơi nhảy múa Lâmvông, Sadăm... kết thúc Lễ hội Ok-Om-Bok.

Theo truyền thống của người Khmer, trong lễ cúng trăng, đồng bào Khmer thường tổ chức thả đèn nước (hoa đăng) vào ban đêm gọi là "Lôi protip". Từ xa xưa, tục thả đèn nước mang tính chất tôn giáo, và cũng để dân làng tạ lỗi với thần đất và thần nước… Ngoài ra, đây cũng là dịp để mọi người được ngắm lại cái đẹp, cái rực rỡ của chiếc đèn trôi trên dòng sông trong đêm lễ hội, như nhắc nhở mọi người hãy ra sức bảo vệ môi trường nước, môi trường sinh thái.

Đèn nước có cấu tạo như một ngôi đền, làm bằng thân và bẹ chuối, có trang trí hoa văn, trên mui đèn có treo cờ phướn. Lễ Cúng Trăng là một nét đẹp văn hóa truyền thống của người Khmer Nam bộ. Đó là mong ước ngàn đời không chỉ của riêng đồng bào dân tộc Khmer mà còn là ước vọng chính đáng của các dân tộc, của nhân loại.

Hấp dẫn đua ghe ngo truyền thống

Vào thời khắc chuẩn bị đón Lễ hội Ok-Om-Bok, đến chùa chiền, các phum sóc có đông đồng bào Khmer, khách dễ bị cuốn vào cảnh náo nhiệt. Tiếng chiêng, trống vang xa, tu huýt, phiêng la thúc giục, điệu múa Lâm vong lắc lư, nhạc ngũ âm quyến rũ... như mời gọi mọi người cùng về xem đua ghe Ngo truyền thống của đồng bào Khmer Sóc Trăng.

Đua ghe Ngo là dịp bà con Khmer vui chơi sau những ngày lao động vất vả. Chùa có ghe Ngo đều được bảo dưỡng cẩn trọng. Hàng năm, vào dịp rằm tháng 10, thuyền được trang trí đẹp, treo đèn kết hoa, hạ thủy chuẩn bị tập luyện tham gia cuộc đua.
Dulichgo
Các chùa phải chuẩn bị cho ngày hội đua ghe Ngo trước đó cả tháng, từ tuyển chọn các tay bơi là những chàng trai Khmer khỏe mạnh trong các phum sóc, cho đến tập dượt để sức dẻo dai, bơi đều nhịp mái chèo. Ghe Ngo dài 25- 30m, rộng 1- 1,4m, có đóng nhiều thanh ngang vừa cho hai tay bơi ngồi theo từng cặp suốt chiều dài ghe. Mỗi ghe đua thường có 46- 60 người. Người điều khiển nhịp chèo ngồi trước mũi ghe thường là vị chức sắc hay người lớn tuổi, được nể trọng trong bổn sóc, có kinh nghiệm đua ghe lâu năm. Người đứng giữa ghe thổi còi phụ họa theo nhịp bơi của người điều khiển và 5- 6 người bơi lái ghe.

Dầm bơi gọi là chro-hoa, làm bằng gỗ nhẹ, dẻo, không thấm nước, bản rộng, mỏng và tròn dần về cán. Mỗi chiếc ghe Ngo có những biểu tượng khác nhau, thường là khala (con cọp), rồng, sư tử, cá pon-co… Đua ghe Ngo thường hai chiếc (một cặp), thi đấu 1.200m đối với nam, 800m đối với nữ. Vào ngày đua, cả một đoạn sông chật kín người hai bên bờ, tiếng trống, cùng dàn nhạc ngũ âm, tiếng còi rộn rã từng hồi. Khi một hồi còi hiệu lệnh xuất phát, từng cặp ghe đua phóng nhanh về đích. Tiếng trống, tiếng loa vang vang hòa trong tiếng reo hò vỗ tay cổ vũ náo động cả mặt sông.
Dulichgo
Về các phum sóc Sóc Trăng hôm nay, dễ dàng cảm nhận được sự đổi thay và phát triển của người Khmer qua từng câu hát Dù kê, điệu múa dân gian truyền thống, qua nét mặt hồ hởi, ánh mắt tràn đầy niềm tin, cuộc sống ấm no hơn. Lễ hội Ok-Om-Bok cũng là dịp để các đôi nam nữ thanh niên trong phum sóc tìm hiểu và vui chơi với nhau. Tất cả diễn ra trong khung cảnh thanh bình, no ấm thể hiện cuộc sống mới ngày càng sung túc của người Khmer.

Theo Phương Nghi (Báo Cần Thơ)
Du lịch, GO!

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2015

Lễ hội Đua ghe Ngo khu vực ĐBSCL

(Dân Trí) - Lễ hội Đua ghe Ngo tỉnh Sóc Trăng lần II- khu vực ĐBSCL năm 2015 sẽ diễn ra từ ngày 23- 25/11.

Ban tổ chức Lễ hội Đua ghe Ngo tỉnh Sóc Trăng lần II- khu vực ĐBSCL năm 2015 cho biết, lễ hội năm nay có 55 đội ghe Ngo đăng ký tham gia thi đấu (47 đội nam, 8 đội nữ), trong đó gồm 43 đội trong tỉnh (39 nam, 4 nữ) và 12 đội ngoài tỉnh (8 nam, 4 nữ). Đến nay, công tác chuẩn bị đã cơ bản hoàn thành, sẵn sàng cho lễ hội với tinh thần hào hứng, sôi nổi.

Tại lễ hội Đua ghe Ngo năm 2015 sẽ có các hoạt động chính như lễ khai mạc và bế mạc, giải đua ghe ngo; lễ cúng trăng; hội thi thả đèn nước; hội chợ thương mại, triển lãm, du lịch, ẩm thực; hội thao dân tộc;…

Các đội thi đua ghe Ngo khai mạc lúc 12h ngày 24/11; chiều 24/11 sẽ thi đấu vòng loại nữ, vòng loại nam; chiều ngày 25/11 sẽ thi đấu bán kết, chung kết nữ và bán kết, chung kết nam.

Lễ hội Đua ghe Ngo năm 2015 sẽ chính thức khai mạc vào tối ngày 24/11 và bế mạc vào ngày 25/11. Lễ hội hứa hẹn sẽ có những hoạt động hấp dẫn người xem.

Theo Dân Trí
Du lịch, GO!

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2015

Trên đất Mường Vang

(DNSG) - Mùa này sương mù giăng kín các ngả đường. Cây mận, cây đào đã thay lớp hoa kiều diễm bằng lá biếc và những trái nhỏ xinh xắn. Xe chúng tôi cứ men theo vạch kẻ tâm đường mà ngược dốc. Trong lòng háo hức bởi ngày nào sương mù đặc sánh là sẽ có nắng ấm, trên kia, những lễ hội của bản Mường đang đợi.

Vượt qua dốc Cun, con dốc mang danh là cửa ngõ miền Tây Bắc, qua đất Mường Thàng với cơm lam, cam ngọt, mía tím, qua Mường Bi nổi tiếng với những điệu cồng chiêng, theo tỉnh lộ 12A là tới đất Mường Vang (Lạc Sơn) đẹp nguyên sơ với những căn nhà sàn, dưới tán những cây dổi.

Theo chỉ dẫn của người bạn thân đã lâu không gặp, chúng tôi đến cây đa cổ Lâm Hóa thì rẽ vào con đường nhỏ đến xã Bình Chân, nơi có lễ hội Đình Cổi có tiếng trong các lễ hội Mường. Gần tới nơi thì thấy những đoàn người từ các xã quanh vùng đang trẩy hội.

Người chỉ đi qua ôn đường men ruộng, người lại leo qua con đường nhỏ bên kia núi để kịp tới dự hội. Đình Cổi là ngôi đình cổ nằm trên một gò đất nổi. Sau khi được phục dựng, nó vẫn mang dáng vẻ đơn sơ, nhỏ bé nhưng lại có sức hút với người dân địa phương.

Nghe nhiều người kể lại, vào những ngày hội, làng thường mổ trâu rồi đem đầu trâu cúng tế và chia thịt khao cả làng như một tục lệ thể hiện tình đoàn kết của nhân dân trong Mường.

Đi bên cạnh bà cụ ngoài chín mươi nhưng răng còn chắc khỏe, mái tóc mới hoa tiêu, thích thú nghe cụ kể cho con cháu về gốc gác của lễ hội: Nơi đây xưa kia Quốc Mẫu Hoàng Bà và Đức thánh Tản Viên đã giúp dân khỏi nạn hồng thủy, dạy dân trồng cấy mùa màng, chăn nuôi, dệt vải.

Giữa khung cảnh miền núi, xung quanh là những dãy núi cao, nhưng đoàn người rước kiệu khiến du khách cảm thấy như đang tham gia một lễ hội đồng bằng. Dưới bóng nắng, kiệu vọng lọng vàng, bao đoàn người với trang phục dân tộc Mường tạo cho chúng tôi cảm giác như được trở về với không khí của nền văn minh lúa nước cả ngàn năm trước.

Bà con ở đây vốn quanh năm lo việc đồng áng, trồng ngô, trồng sắn, hái hạt dổi..., những khi về với lễ hội là bỏ lại sau lưng những lo toan, say mê nhưng không bon chen, xô lấn. Chiếc kiệu với những hoa văn truyền thống được khiêng mọi người đến xem đều như muốn giữ yên lặng để nghĩ tới những điều thiêng liêng.
Dulichgo
Đan xen với màn rước kiệu là những bài mo mường của các ông Mo mà chúng tôi dễ dàng nhận ra những chương của "Đẻ đất, đẻ nước". Khi kiệu từ chân núi Khụ Bậy về tới đình, tiếng cồng vang rền những khúc thức chiêng Mường rộn rã lòng người.

Dưới cây đa cổ bên sân đình, những gánh hàng của chợ quê nguyên sơ được tái hiện làm du khách bất ngờ. Khác với những gian hàng nông sản quen thuộc ở các lễ hội miền xuôi nặng về tính thương mại, những gian hàng chợ quê ở đây chỉ đơn sơ là những cái mẹt đựng những con quay, những tấm thổ cẩm hoa văn được thêu thùa công phu, những chiếc vòng bạc, bộ dây sà tích..., hay gần gũi hơn là những chiếc bánh, ống cơm lam.

Bà con đi chợ chủ yếu là để ngắm nghía những món đồ trang sức chứ không nặng về bán mua. Có nhiều người cầm mãi trên tay những đồ vật bằng bạc mà nuối tiếc vì một thời khốn khó đã phải bán đi, giờ thấy lại không khỏi ứa nước mắt. Mỗi người đến chợ với một tâm trạng nhưng đều góp phần tạo nên không khí đông vui, tấp nập.

Nhưng vui nhất là được ngắm nhìn những nam thanh, nữ tú dân tộc Mường trao nhau ánh mắt tình tứ. với họ, đi chợ là để hẹn hò. Nhìn những bà, những mế ngày thường chân lấm tay bùn nhưng hôm nay đi bán hàng chợ quê ngày hội tươm tất trong bộ trang phục cổ truyền mới thấy người dân ở đây đã chuẩn bị chu đáo cho sự kiện văn hóa này như thế nào.

Ở một góc khác, những cây tre được dựng lên, trên ngọn đặt những vòng tròn để hai bên trai, gái cùng tung còn. Những trái còn được khâu bằng vải nhiều màu sắc, bọc bên trong là hoa lau, với tua vải đủ sắc màu bay lượn thành những đường cong trong gió.

Lần đầu tham dự trò chơi này, du khách sẽ thấy khó khăn nhưng khi đã quen tay, đã hòa mình vào trò chơi từ bao đời là chiếc cầu nối duyên tình trai gái thì sẽ thấy hấp dẫn và thú vị. Phía xa kia, những phụ nữ Mường tuy đã trung niên nhưng vẫn trổ tài đi cà kheo khéo léo.
Dulichgo
Khoảng cánh từ mặt đất đến nơi đặt chân lên cà kheo khá cao nhưng những bước đi của họ thật vững chắc. Những nắm cơm mang theo được bày ra trên chiếc lá chuối, vò rượu quê mời nhau bên những gốc cây, những đám cỏ xanh mướt. Chẳng hề có sự phân biệt giữa người trình diễn và người thưởng thức.

Ai cũng háo hức một lần được chơi đánh mảng, được đi cà kheo và cùng vui cười khi cầm dây quả còn ném sang phía bên kia. Nhiều cụ già cao tuổi bảo rằng năm nào cũng gắng đến hội vì cảm thấy vui và khỏe hơn khi được hòa vào ngày rộn rã nhất của làng.

Đình Cổi chính là nơi quy tụ những người dân trong vùng, là dịp hiếm có để những người bạn lâu ngày không gặp tìm lại nhau, cùng hàn huyên những câu chuyện về thời thanh xuân.

Chiều về, khi nắng đã dịu, cũng là lúc diễn ra màn múa chèo (vá chèo) của người dân xóm Cành để tưởng nhớ điệu múa xưa được Quốc Mẫu Hoàng Bà truyền dạy. Những nhịp múa chèo uyển chuyển như đưa người xem trở lại không khí của ngàn năm trước nơi mảnh đất linh thiêng này.

Những cô gái Mường trong đội chiêng vừa đánh chiêng, vừa đi vòng quanh núi trước khi rước kiệu về núi. Đoàn người lại nô nức theo chân tiễn kiệu, rồi hội tan, bà con lũ lượt trở về các làng Mường gần, xa. Tưởng như hội đã tan, mọi trò chơi đã kết thúc nhưng chúng tôi bỗng nhận ra, dưới tán cây đa cổ vẫn còn những cặp hát đối giao duyên bằng tiếng Mường Vang chưa muốn ra về.

Trở về khi sương núi giăng trên các ngả đường, ngắm nhìn cảnh vật đất Mường Vang vẫn nguyên sơ với những nếp nhà sàn, những thửa ruộng, thủng thẳng tiếng mõ trâu, chợt thấy lòng nhẹ nhàng sau một ngày lễ hội.

Phải chăng mảnh đất nơi đây níu chân người bởi vẻ đẹp hồn hậu, chất phác, chưa bị thương mại hóa từ các lễ hội, trò chơi cho đến những nụ cười, ánh mắt và lòng hiếu khách của bà con trong làng bản? Cùng với lễ Khai hạ Mường Bi, lễ hội Đình Cổi là một trong những sự kiện quan trọng mang nhiều giá trị văn hóa.

Mặc dù chưa được quảng bá rộng rãi, chưa có cơ sở vật chất khang trang nhưng vẫn đủ tạo ấn tượng với du khách và các nhà nghiên cứu văn hóa. Hẹn sẽ còn trở lại mảnh đất cổ Mường Vang vào lễ hội năm sau với bao xúc cảm dạt dào.

Theo Bùi Việt Phương (Doanh Nhân Sàigòn)
Du lịch, GO!

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

Tam giác mạch: 'thần chú' của cao nguyên đá - K2

(Tiếp theo) - 'Chiến dịch' tam giác mạch

Trong khi hoa đào nở đón mùa xuân, hoa gạo bập bùng đỏ lửa mùa hạ... thì tam giác mạch lại dám nở để đón mùa đông - mà là mùa đông giá rét trên cao nguyên đá!

Chủ tịch UBND huyện Đồng Văn, anh Hoàng Văn Thịnh, khoát tay chỉ lên tấm bản đồ địa phương trên tường phòng làm việc, rê tay theo tuyến đường 4C - cung đường mang tên “Hạnh Phúc” và bảo: “Năm 2012 chúng tôi chỉ hỗ trợ dân trồng chừng 10ha phục vụ du lịch, cho dân bán vé thu tiền chụp ảnh chứ không ngờ sức hút của tam giác mạch với du khách kinh khủng như thế này”.

“Vào trận”

“Đấy các anh xem, chỉ riêng 11 trong số 19 xã, thị trấn của Đồng Văn dọc theo cung đường 4C này chúng tôi đã trồng được 325ha tam giác mạch theo ba thời điểm, sao cho hoa nở gối nhau từ tháng 9 đến tết - chủ tịch Thịnh hào hứng nói - Trà 1 chúng tôi cho trồng từ cuối tháng 8 đến đầu tháng 9 đã nở rộ, trà này chỉ chừng 50ha để “gây men” cho du khách;

Trà 2 phục vụ chính hội, chúng tôi gieo hơn 200ha từ giữa tháng 9 và nay đang ra lác đác hàm tiếu, chuẩn bị đến dịp chính lễ sẽ bừng rộ đồng loạt, và trà 3 gieo đầu tháng 10 sẽ cho hoa vào đầu tháng 12 đến Tết dương lịch”.

E rằng những con số về diện tích hoa tam giác mạch ấy sẽ khó cho chúng tôi hình dung về hiệu quả, chủ tịch Thịnh giải thích thêm: Đây không chỉ là chuyện trồng hoa chơi hội, mà là một bài toán lớn của Đồng Văn, rộng ra là cả Hà Giang, không phải trồng ra để chơi hội xong, tàn mùa hoa là đâu lại hoàn đấy. Cây chiến lược vụ đông hẳn hoi, đưa hẳn vào 
nghị quyết!
Dulichgo
Năm 2013 huyện đã nâng diện tích lên 50ha tam giác mạch, nhưng đúng là sau khi tàn mùa hoa, tam giác mạch kết hạt thì sản lượng như vậy chưa đủ để sản xuất cái gì ra tấm ra miếng và cũng chưa chọn được đầu ra có tính đặc sản cho loài hoa đặc biệt này. Mỗi hecta tam giác mạch, tùy trồng sớm hay muộn và thời tiết thuận hay không sẽ cho sản lượng từ 500kg đến 1 tấn hạt. Giá thị trường hiện nay là 20.000 - 22.000 đồng/kg hạt tam giác mạch. Lấy giá đó nhân với năng suất bình quân, mỗi hecta cũng đã có được 15 triệu đồng/ha, con số thu nhập ấy ở cao nguyên đá này không hề nhỏ!

Mỗi vụ tam giác mạch chỉ cần thời gian hai tháng rưỡi, và quan trọng là thời gian trồng tam giác mạch chính là thời kỳ “đất rỗi”, lâu nay bà con chỉ trồng để lấy ra chăn nuôi, hạt có lấy cũng chỉ để ủ cùng với ngô cho rượu thêm thơm, hoặc xay bột làm bánh ăn chơi chứ chưa tính điều gì xa xôi cả. Nay trồng hàng trăm hecta như vậy, nếu không cam kết đầu ra với bà con, chắc không ai dám trồng!

Khởi động từ tháng 6-2015, khi Huyện ủy Đồng Văn ra quyết định về việc “Thành lập ban chỉ đạo trồng, tham gia tổ chức lễ hội hoa tam giác mạch của tỉnh trên địa bàn huyện Đồng Văn năm 2015” kèm theo đó là danh sách các thành viên của “ban tam giác mạch” với đầy đủ các ban ngành.

Việc đầu tiên là đích thân ông chủ tịch huyện cùng các thành viên của ban này về từng xã trong số 11 xã Vần Chải, Phố Cáo, Sủng Là, Thài Phìn Tủng, Lũng Phìn, Lũng Táo, Lũng Cú, Ma Lé, Sủng Trái, Phố Là và thị trấn Đồng Văn mời các hộ dân ký cam kết: huyện sẽ đảm bảo thu mua hết sản lượng hạt sau khi thu hoạch với giá như giá thị trường, ít nhất 20.000 - 22.000 đồng/kg. Còn trong thời gian trồng hoa, bà con có quyền cho du khách vào ruộng hoa mình chụp ảnh để thu tiền. Chưa hết, để bà con an tâm hơn, huyện quyết định hỗ trợ bà con mỗi hecta 3 triệu đồng để mua giống, chăm sóc nương hoa. Người Mông trên núi cao chỉ tin vào những gì được nhìn thấy và cam kết.

Thấy cán bộ xã đưa hạt giống, phân bón về, lại có cái dấu đỏ ký dưới tờ giấy cam kết sẽ mua hết hạt thì tin ngay. Và chỉ riêng 11 xã được chỉ đạo trồng, diện tích ban đầu dự kiến 300ha thì nay bà con trồng lên tới 325ha.

Hoa thắm từng hẻm núi...

Hoàng Minh Đức, vốn là bí thư Huyện đoàn Đồng Văn, nay về làm bí thư xã Sáng Tủng - một xã thuộc “diện 135” (xã nghèo miền núi), nói với chúng tôi: “Sáng Tủng không được đưa vào diện phát triển tam giác mạch trong chiến dịch này của huyện Đồng Văn nhưng người dân đã thấy lợi từ cây hoa này nên tự giác phát triển diện tích”.
Dulichgo
Những năm trước, toàn địa bàn 15 thôn bản của Sáng Tủng chỉ có 5 - 7ha tam giác mạch, nhưng từ năm 2014 khi thấy “xu hướng” phát triển được cây tam giác mạch ở các địa bàn khác trong huyện nên người dân cũng chủ động gieo trồng tăng diện tích. Và vụ tam giác mạch năm nay dù không phải là một trong các xã được huyện chọn, người dân vẫn mạnh dạn trồng đến 15ha.

Sùng Chúng Hờ, vốn là cán bộ xã, nắm bắt được tương lai của tam giác mạch sớm nhất nên là “người tiên phong” của Sáng Tủng, anh khuyên nhiều hộ ở xã mình phát triển diện tích cây hoa này do “dễ trồng, mau thu hoạch và có tiền ngay” mà không chờ đến quy hoạch phát triển của huyện.

Sùng Chúng Hờ cũng trồng hơn 1ha tam giác mạch, năm ngoái chỉ sau hơn hai tháng làm chơi ăn thật, anh có được 20 triệu đồng từ tam giác mạch, chưa kể tiền cho du khách “phượt” vào đây thuê nương chụp hoa! “Cây tam giác mạch từ chỗ chỉ trồng giữ đất, lấy hạt nuôi gia súc thì nay đã có đầu ra, hạt bán cho người thu mua về làm bánh, thân cây có thể làm rau ăn, du khách đến tham quan, chụp ảnh cũng đem lại chút thu nhập cho người dân.

Đây chính là lợi ích rõ rệt nhất của việc phát triển tam giác mạch, và đương nhiên việc phát triển này nằm trong quy hoạch, định hướng của xã, của huyện nên người dân sẽ tin tưởng...” - bí thư xã Sáng Tủng Hoàng Minh Đức chia sẻ.

Ngay đêm đầu tiên trở lại Đồng Văn, ngay sau bữa lẩu rau tam giác mạch đặc sản mà chúng tôi đã kể, món tráng miệng là bánh dẻo tam giác mạch được đóng hộp với mẫu bao bì khá bắt mắt, trên hộp bánh là hình ảnh cánh đồng hoa đang nở rộ, tương tự là khai vị với chai rượu tam giác mạch cũng là một trải nghiệm riêng mà du khách nào cũng muốn nếm thử.

Sáng hôm sau, lội bộ quanh khu chợ trung tâm, hóa ra bánh và rượu tam giác mạch - những sản phẩm mới của Đồng Văn - cũng đang khan hàng, một phần do vừa trải qua đợt cuối tuần, khách lên đây ai cũng muốn mang chút quà lạ về xuôi, phần nữa những cơ sở sản xuất phải tích trữ dành cho dịp lễ hội sắp tới. Bởi cho dù đã có dây chuyền công nghệ sản xuất bánh, sản xuất rượu nhưng công suất còn thấp, cung không đủ cầu, tất cả chỉ mới khởi đầu cho một lối đi từ cây hoa đặc sản bé bỏng này!

Và có lẽ chính những ngày xuôi ngược trên cung đường 4C, trong cái se lạnh của đất trời, trong giá buốt từ hơi đá núi, tôi chợt nhận ra vẻ đẹp kỳ diệu của tam giác mạch.

Trong khi những loài hoa khác như hoa đào với dáng vẻ gân guốc can trường nở đón mùa xuân, hoa gạo bập bùng đỏ lửa đón mùa hạ... thì tam giác mạch là loài hoa dám nở để đón mùa đông, mà lại là mùa đông giá rét trên cao nguyên đá! Dulichgo
Có một ngụ ngôn nào trong câu chuyện của loài hoa này khi nghĩ về tương lai của nó?

Sáng 9-11, tại Nhà triển lãm 93 Đinh Tiên Hoàng (Q.Hoàn Kiếm, Hà Nội), tỉnh Hà Giang đã tổ chức triển lãm Hà Giang, mùa hoa tam giác mạch. Triển lãm giới thiệu hơn 70 bức ảnh về vẻ đẹp của con người, thiên nhiên Hà Giang. Trong khuôn khổ triển lãm (mở cửa đến ngày 20-11), ban tổ chức cũng giới thiệu nhiều đặc sản của Hà Giang.

Còn tiếp
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - kỳ cuối

Theo Lê Đức Dục, Đức Bình (Báo Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2015

Tam giác mạch: 'thần chú' của cao nguyên đá - K1

(TT) - Những ngày này, lên cao nguyên đá Hà Giang cứ có cảm giác gợi nhớ một câu thần chú trong truyện cổ. Có điều không phải “Vừng ơi...” mà là “Tam giác mạch ơi, mở ra!”. Kho báu ấy đang hiển hiện trên chập chùng đồi nương, sắc hoa trắng hồng ánh lên kiêu hãnh giữa xám đen đá núi...

Bản “lý lịch” của nàng Lọ Lem

Gần năm năm trước, chúng tôi lên Hà Giang làm phim tết cho Truyền hình Tuổi Trẻ về loài hoa này. Khi nhờ Khang, cán bộ Tỉnh đoàn Hà Giang, vốn là dân bản địa thông thuộc địa bàn, dẫn đường đến những vùng dân trồng nhiều tam giác mạch, Khang hỏi lại: “Hoa tam giác mạch là gì anh? Bọn em chưa thấy!”.

Nhắc lại câu chuyện cũ này bởi mấy hôm trước khi chúng tôi từ Cao Bằng chuẩn bị qua Hà Giang, cũng chính Khang thông báo cho chúng tôi: “Đồng Văn đang tắc đường, các anh khoan sang vội”. “Sao tắc đường thế chú?”. “Thì tại... hoa tam giác mạch đó!”.

Thật không thể hình dung vẻ đẹp kiều mị của loài hoa này giờ đây lại quyến rũ thiên hạ đến thế, nói theo cách của những bạn trẻ là “sốt xình xịch cùng tam giác mạch”.

Từ loài rau trồng để nuôi lợn...

8g tối của ngày đầu tuần, sau khi vượt cung đường hiểm trở từ Cao Bằng xuyên qua Bảo Lạc, Bảo Lâm, Mèo Vạc, qua đèo Mã Pí Lèng, thị trấn Đồng Văn đón chúng tôi bằng cái lạnh cố hữu về đêm của mình.
Dulichgo
Đang là thứ hai đầu tuần, đã tránh “giờ cao điểm” cuối tuần nhưng những khách sạn của Đồng Văn vẫn kín phòng.

Đêm lạnh cao nguyên không gì thú vị bằng một nồi lẩu gà Mông và vài chén rượu ngô. Thụ, chủ quán ăn Âu Việt ở trung tâm thị trấn, nhận ra chúng tôi là khách quen, vội nói: “Có món độc để cho các anh thưởng thức đấy!”. Nói rồi đích thân chủ quán vào bếp mang ra một rổ rau đặt cạnh nồi lẩu đang sôi sùng sục, mỉm cười: “Lần đầu các anh được ăn rau này, em chắc luôn!”.

Nhìn những chồi rau mơn mởn, tôi buột miệng: “Tưởng gì, rau diếp cá này dưới xuôi thiếu gì!”. “Diếp cá nào? Anh cứ thử xem có tanh không?”. Tôi nhặt cọng rau tươi nhấm nhấm, hơi chua, ngai ngái vị rừng núi.
Thụ cười: “Đã bảo các anh chưa ăn rau này bao giờ mà! Rau tam giác mạch đó!”. Ôi trời! Đúng là lần đầu chúng tôi ăn món lẩu với rau tam giác mạch.

Nhưng từ năm năm trước, câu chuyện về cây tam giác mạch với anh chàng người Mông tên Mùa Nọ Hờ ở bản Lủng Cẩm Trên của xã Sủng Là đâu có đặc biệt và trang trọng, như cách mà chàng chủ quán lẩu đang dành cho những vị khách quen của anh.

Năm năm trước, khi dừng chân bên ruộng tam giác mạch ở Sủng Là, xuýt xoa vì vẻ đẹp lộng lẫy của hoa, Hờ cười cười nhìn mấy thằng dưới xuôi chúng tôi rồi nói rất thật: “Ơ, cái hoa này tao trồng để nuôi lợn thôi mà, mùa không có gì cho lợn ăn thì trồng cây “chez” này thôi”. “Chez” chính là tên gọi của cây tam giác mạch trong tiếng Mông. Và công dụng của nó thì đơn giản như anh Mùa Nọ Hờ vừa nói: chỉ dùng để nuôi lợn!

Sau mùa thu hoạch lúa nương hoặc ngô vào tháng 7, tháng 8, thay vì đợi đến mùa gieo trồng năm sau, dân trên cao nguyên đá đã trồng tam giác mạch để lấy rau chăn nuôi. Gieo hoa dày kín rồi cứ thế tỉa rau thưa dần trong đám ruộng, những cây tam giác mạch còn lại trên nương khi ấy thân đã già, không thể dùng làm rau được sẽ bắt đầu trổ hoa.

Một bông hoa bé li ti với những cánh hoa màu hồng, phớt tím hay phớt trắng có hình tam giác chụm lại như chóp nón, ôm ấp giữa tim hoa một hạt mạch. Nhưng cả triệu cành hoa như thế kết lại thành những thảm hoa rập rờn trước gió.

... Đến vẻ đẹp “công chúa” lên ngôi

Câu chuyện bên nồi lẩu rau tam giác mạch cứ thế trôi ngược về với bản lý lịch cơ hàn của nàng lọ lem những ngày chúng tôi đi làm phim từ mấy năm trước. Đâu có ngờ một ngày từ “huyền thoại đạm bạc” ấy, cây tam giác mạch của nồi rau nuôi lợn được tôn vinh như nàng “công chúa”.
Dulichgo
Loài rau nuôi lợn ấy nay khiến du khách ngóng vọng mùa hoa. Rồi sau mùa hoa, những hạt mạch ấy sẽ thành bánh, thành rượu, thành trà... mà những sản phẩm ấy sẽ được giới thiệu trong lễ hội hoa tam giác mạch ở cao nguyên đá Hà Giang từ ngày 13 đến 15-11 tới đây.

Cho đến nay ở nước ta chỉ có Đà Lạt mới tổ chức lễ hội hoa, và lễ hội hoa Đà Lạt là nơi khoe sắc của muôn vàn loài hoa trăm hồng ngàn tía, còn trên biên ải mây mù giá rét này, có lẽ đây là lễ hội chỉ dành cho một sắc hoa duy nhất: hoa tam giác mạch.

Điểm tổ chức lễ hội hoa chính diễn ra ở thị trấn Đồng Văn, nhưng vệ tinh của lễ hội thì miên man hàng chục điểm khác theo cung đường Hạnh Phúc chạy từ cổng trời Quản Bạ, qua Yên Minh đến Đồng Văn, xuyên đèo Mã Pí Lèng sang tận Mèo Vạc với diện tích 325ha hoa.

Ở dưới xuôi, 1ha diện tích đất ruộng có thể không khiến người ta phải nghĩ ngợi nhiều, nhưng ở Hà Giang, nơi đất được gùi cõng lên để đổ vào từng hốc đá trồng tỉa, con số diện tích ấy mang một sức nặng khủng khiếp. Và cơn sốt đi chiêm ngưỡng hoa tam giác mạch đã khiến Đồng Văn lâm vào cảnh... tắc đường như đã nói ở trên.

Vẻ đẹp hùng vĩ của cung đường uốn lượn qua chập chùng đá núi từ TP Hà Giang vào tận Đồng Văn, Mèo Vạc và đặc biệt là điểm cực Bắc đất nước: cột cờ Lũng Cú luôn mời gọi những bước chân du khách lên với Hà Giang quanh năm.

Nhưng sức hấp dẫn của cao nguyên đá phải vào chính vụ hoa tam giác mạch nở tầm từ giữa tháng 10 đến đầu tháng 12. Mọi năm, đông khách đến mấy thì cũng chỉ 5.000 - 6.000 khách đến trong ba ngày cuối tuần.

Còn ba ngày cuối tuần 23, 24, 25-10 vừa rồi, Đồng Văn đón đến gần 13.000 du khách. Những tuyến đường vốn đã hẹp, lại luồn lách một bên núi dựng, một bên vực sâu khó có chỗ cho hai ôtô tránh nhau trước mật độ người và xe như thế, tắc đường là chuyện tất nhiên.

Nhưng mà câu chuyện tắc đường nơi biên ải dường như mang lại nhiều niềm vui hơn là nỗi lo. Sao lại không vui được khi có hàng vạn người lên với nơi phên giậu đất nước xa xôi thăm thẳm này?

Anh Phạm Ngọc Tám, tài xế của UBND huyện Đồng Văn, bảo: “Tôi lái xe mấy chục năm ở đây chưa bao giờ thấy cảnh tắc đường như vậy, cũng chưa bao giờ đi ôtô từ cột cờ Lũng Cú ra thị trấn Đồng Văn chưa tới 30km lại phải đi mất ba giờ!”. Kể lể “hoàn cảnh” như vậy nhưng trong giọng nói của anh tài xế vùng cao này lại ra chiều hồ hởi.
Dulichgo
Cũng như những người dân nơi đây, câu chuyện hàng vạn du khách “sốt xình xịch cùng tam giác mạch” tìm lên cao nguyên đá đang mở ra rất nhiều cơ hội. Không chỉ để ngắm một mùa hoa đẹp, không chỉ được đặt chân lên một điểm cực thiêng liêng của Tổ quốc...

Gần một năm nay, “chiến dịch tam giác mạch” đã mang lại một sinh khí mới trên rẻo cao miền đá Đồng Văn.

Còn tiếp
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ cuối

Theo Lê Đức Dục, Đức Bình (Báo Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015

Choáng vì “chặt chém” ở xứ sở Tam giác mạch

(CLO) - Chỉ còn ít ngày nữa, Lễ hội hoa Tam giác mạch 2015 lần đầu tiên được tổ chức tại Hà Giang (từ ngày 12 đến 15/11/2015). Thế nhưng ngay từ bây giờ, hiện tượng chặt chém du khách đã khiến nhiều người ngán ngẩm.

Tháng 11, Cao nguyên đá Đồng Văn (Hà Giang) rộ lên màu hồng tím của loài hoa mê hoặc mang tên Tam giác mạch. Lần đầu tiên, loài hoa này sẽ được tôn vinh trong một lễ hội lớn diễn ra từ ngày 12-15/11/2015 do tỉnh Hà Giang tổ chức tại 4 huyện gồm Đồng Văn, Quản Bạ, Yên Minh và Mèo Vạc. Tỉnh Hà Giang đã chuẩn bị cho sự kiện văn hóa này khá bài bản, kỹ lưỡng.

Những ngày này, có mặt tại Đồng Văn du khách dễ dàng chứng kiến cảnh người xe tấp nập, quốc lộ 4C thường xuyên ùn tắc cục bộ. Những hình ảnh đó cho thấy sức hút của Cao nguyên đá Đồng Văn khi chính thức gia nhập vào mạng lưới Công viên địa chất toàn cầu, bên cạnh đó là sức hút mê hoặc, vẻ đẹp tinh khôi của loài hoa Tam giác mạch.

Nhiều năm về trước, nói đến Hà Giang là người ra nghĩ đến những cánh đồng đá xám xịt, khô cằn. Người dân địa phương quanh năm chỉ biết gieo hạt bắp trên đá. Thời điểm đó, tuyệt nhiên không ai nghĩ được rằng, loài hoa căng mình bung nở trên các vách đá kia lại có ngày mời gọi du khách tứ xứ đến đây.

Bây giờ thì khác, người ta manh nha học cách làm du lịch sao cho bài bản và chuyên nghiệp. Những cánh hoa Tam giác mạch xưa kia nằm lẻ loi, hoang dại, rải rác thì nay được gieo trồng, được chăm chút.

Từ những lợi thế có sẵn, chính quyền và nhân dân đang nỗ lực đưa Cao nguyên đá Đồng Văn trở thành một “địa chỉ đỏ” trong cẩm nang du lịch của cả nước. Mọi thứ mới chỉ manh nha, nhưng thời gian vừa qua, không ít du khách khi lên tới đây đã phải thở dài ngao ngán vì hiện tượng “chặt chém”.

700 nghìn một đĩa thịt gà, 100 nghìn một bát phở, 30 nghìn một quả trứng gà...Những cái giá như “cắt cổ” này khiến nhiều du khách bất bình. Cái cách làm du lịch kiểu thời vụ diễn ra trên khắp đất nước, chỗ nào cũng có nhưng không ai nghĩ rằng nó xuất hiện ở Cao nguyên đá này quá sớm.

Việc niêm yết giá đã được chính quyền địa phương chỉ đạo thực hiện rốt ráo, quyết liệt, song những thành phần cơ hội vẫn lợi dụng sơ hở để “chém đẹp” du khách.

Du lịch Đồng Văn còn quá mới mẻ, đầu tư cơ sở vật chưa nhiều đặc biệt là hệ thống giao thông, khách sạn, nhà nghỉ, các loại dịch vụ đi kèm vẫn còn hết sức nghèo nàn. Chính vì điều đó nên khi thấy lượng du khách đổ về quá nhiều trong những ngày qua để tham dự Lễ hội hoa Tam giác mạch, nhiều chủ khách sạn, nhà nghỉ trọ đã ngầm tăng giá.

Họ ngang nhiên đưa ra lý do để tăng giá phòng, thậm chí có những người đặt trước khi lên nhận phòng cũng phải ngậm ngùi, chấp nhận bị “chặt chém”. Bởi, từ thời điểm này cho đến hết tháng 11, toàn bộ khách sạn, nhà nghỉ trên địa bàn thành phố và các huyện diễn ra lễ hội đều đã… cháy phòng.

Các dịch vụ khác cũng “té nước theo mưa” để “chặt chém” khách. Giá phòng trọ ở Đồng Văn nhích lên từng ngày, từng giờ. Giá thuê xe ở thành phố cũng tăng đột biến. Hay có du khách phải ngậm đắng để trả 200 nghìn cho một miếng vá săm xe máy. Có người tỏ ra thông cảm với những hành động như trên, vì tâm lý họ nghĩ rằng ở đâu chẳng thế. Trong khi đó, chủ nhà thì mặc sức "hét giá", tranh thủ "móc túi", được đến đâu hay đến đó.

Vấn đề này đã được đưa ra bàn thảo tại phiên họp thường kỳ tháng 10 vừa qua của tỉnh Hà Giang. Thừa nhận cơ sở hạ tầng phục vụ cho phát triển du lịch còn yếu kém, phong cách làm du lịch còn thiếu chuyên nghiệp và đặc biệt là hiện tượng “chặt chém” đang xảy ra gây bức xúc. Bên cạnh đó là vấn đề vệ sinh môi trường, giao thông, trộm cướp...Lãnh đạo tỉnh này yêu cầu các cơ quan chức năng vào cuộc giải quyết triệt để.

Lễ hội lớn của Cao nguyên đá Đồng Văn đang đến gần, với hàng loạt các sự kiện văn hóa nổi bật mà điểm nhấn là loài hoa kiêu sa Tam giác mạch đang hút du khách về với Hà Giang. Với sự vào cuộc quyết liệt của cơ quan chức năng, hi vọng “chặt chém” khách sẽ không phải là “đặc sản” của vùng Cao nguyên đá.

Theo Từ Huy (Báo Công Lý)
Du lịch, GO!