Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã xì trét. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã xì trét. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 9 tháng 12, 2015

Vẻ đẹp ruộng vùng cao Quảng Ngãi

(DVO) - Với đặc thù núi liền núi, suối sông chằng chịt... nên nhiều đồng ruộng chỉ rộng chưa đến mươi sào và nằm lọt thỏm giữa 2 chân núi, hoặc xen giữa bên núi bên sông.... Khung cảnh ấy đã tạo nên vẻ đẹp độc đáo cho đồng ruộng ở vùng cao.

Những ngày này đang là thời gian đỉnh điểm gieo sạ lúa chính vụ Đông-xuân của người dân ở các vùng miền núi tỉnh Quảng Ngãi.

Vào buổi sáng, người dân ở các bản làng lại tất bật ra các cánh đồng làm đất, sửa sang lại bờ thửa của những mảnh ruộng ở vùng cao để xuống giống.

< Do đặc thù là vùng núi, nên nhiều cánh đồng chỉ rộng từ 0,5-3ha.

Gọi là cánh đồng, thế nhưng không rộng đến mức "Cò bay thẳng cánh", hay lên đến con số hàng trăm ha như đồng bằng.

< Có những thửa ruộng vừa mới được trang mặt bằng.
Dulichgo
Do đặc thù núi liền núi, suối sông chằng chịt... nên nhiều đồng ruộng ở vùng cao chỉ rộng khoảng 5-7 đám, với diện tích chưa đến mươi sào (500m2/sào) nằm lọt thỏm giữa 2 chân núi, hoặc bị kẹp giữa bên núi bên sông.

< Nhưng cũng không ít thửa đã được gieo sạ sớm nên lúa đã bắt đầu lên xanh.

Tuy nhiên cũng chính địa hình này đã tạo nên sự độc đáo và khác biệt cho đồng ruộng nơi đây.

Bên cạnh đó, màu xanh của những thửa ruộng gieo sạ sớm và màu bùn non của số thửa mà bề mặt chỉ vừa mới được trang bằng đan xen và nằm nối nhau từng bậc, càng làm cho cánh đồng vùng cao thêm đẹp.

< Nhiều mảnh ruộng đã gieo cấy và vừa làm xong đất nằm xen kẽ với nhau.
Dulichgo
Do diện tích nhỏ cho nên việc chuẩn bị đất như cày, bừa chủ yếu được làm bằng thủ công và dựa vào sức kéo của trâu, bò. Thế nhưng gần đây nhờ áp dụng khoa học kĩ thuật, nên năng suất lúa đạt từ 40-50 tạ/ha/vụ, cao hơn gấp đôi so với trước đó.

< Không ít phụ nữ cũng đảm nhận việc cày, bừa và thành thạo không kém gì cánh đàn ông, thanh niên.

Theo Công Xuân (Dân Việt)
Du lịch, GO!

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2015

VN sắp đón mưa sao băng lớn nhất năm

(VNE) - Đêm 14, rạng sáng 15/12, người dân Việt Nam sẽ có cơ hội quan sát Geminids - trận mưa sao băng lớn nhất năm với tần suất cực điểm lên đến 100 vệt mỗi giờ. 

Mưa sao băng Geminids thường xuất hiện hàng năm vào khoảng 4-17/12. Theo dự báo của Tổ chức sao băng quốc tế (IMO), cực điểm của trận mưa sao băng năm nay diễn ra khoảng 18h UTC ngày 14/12, tức 1h sáng 15/12 theo giờ Việt Nam.

"Thời điểm quan sát tốt nhất ở Việt Nam là vào đêm 14, rạng sáng 15/12 với tần suất từ 50 đến 100 vệt mỗi giờ. Trong điều kiện quan sát lý tưởng có thể lên đến 120 vệt mỗi giờ", anh Đặng Tuấn Duy, câu lạc bộ thiên văn nghiệp dư TP HCM cho biết.

Tâm điểm của trận mưa sao băng là chòm Song Tử - Gemini. Chòm sao này mọc dần từ hướng đông vào khoảng 20h và lên cao dần khi đến gần sáng.

Theo anh Duy, người xem có thể bắt đầu quan sát từ khoảng 22h khi tâm điểm đã lên khá cao cho tới rạng sáng. "Năm nay mặt trăng lặn dần ở chân trời tây khi trời tối để lại bầu trời đủ tối cho việc quan sát các vệt sao băng", anh Duy nói.

Geminids luôn đứng đầu các trận mưa sao băng của năm bởi độ rực rỡ cũng như tần suất. Nó có nguồn gốc từ vật thể 3.200 Phaethon. Các nhà khoa học tin rằng vật thể này chính là phần nhân của một sao chổi nào đó còn sót lại sau những cuộc hành trình và bị gió mặt trời thổi hết lớp đá băng bên ngoài. 3.200 Phaethon trong quá khứ di chuyển cắt ngang qua quỹ đạo của trái đất và để lại một dải đá bụi.

Để quan sát mưa sao băng lớn nhất năm, các chuyên gia khuyên, người xem chỉ cần dùng mắt thường. Cực điểm diễn ra là trong mùa đông nên người quan sát cũng nên chuẩn bị đầy đủ quần áo ấm, chọn vị trí trống trải, tránh các tòa nhà cao tầng. Bên cạnh đó, người xem cần tránh ánh sáng từ thành phố, hãy kiên nhẫn và bao quát tầm nhìn.

Theo Vnexpress
Du lịch, GO!

Thứ Hai, 7 tháng 12, 2015

Đi câu cá đối bằng chai

Chủ nhật, anh bạn rủ tôi đi câu cá đối, một kiểu câu lạ lùng với ai đó lần đầu tiên nhìn thấy cách câu này và chắc chắn sẽ cười ồ lên vì thích thú. Câu không dùng cần, không dùng lưỡi và cá “tự nguyện” nên không bị ... đau đớn. Các “cần thủ” gọi người đi câu và không dùng tới những chiếc cần câu.

Bộ đồ nghề đi câu cá đối do các “cần thủ” tự chế rất đơn giản: Lấy các vỏ chai nước ngọt nho nhỏ, tốt nhất là loại chai nước Sting, cắt bỏ cổ chai, ra chợ Hàn, TP.Đà Nẵng mua vài miếng chì kẹp vào một bên chai nước ngọt, cước và ống quấn cước để buộc vào chai nữa là xong.

< 'Cần' đơn giản chỉ là chai nhựa nhỏ cột miếng chì.

Việc kẹp chì vào chai chỉ có ý nghĩa để chai khi ném xuống nước mau chìm và hạn chế việc lăn khi bị sóng xô dẩy. Tuy nhiên, kiểu chế “cần câu” cũng còn một số ống nhựa khác nữa, riêng mồi để câu cá đối chỉ duy nhất có một loại mà thôi, đó là bột mì.

Khi ra đến bờ biển, chúng tôi chọn một vị trí ngồi cho thích hợp, múc một phần ba nước vào chai, cho vào đó một muỗng cà-phê bột mì, khuấy đều, trắng như sữa rồi ném xuống biển, tùy theo người câu thích ném xa, gần khác nhau.

< Ném mồi sau khi đã quậy bột mì.

Những chú cá đối háu ăn khi thấy chai chứa nước bột mì trắng xóa thì chúng sẽ chui ngay vào chai. Không như các loại cá khác, loài cá đối đã vào trong chai rồi thì chúng cứ nhằm phía trước mà tông thẳng chứ ít khi chúng lui trở ra phía miệng chai.

Nghe tiếng động dây cước, nói đúng hơn là cảm giác cá đối đã vào,  cứ thế người câu ung dung quấn cước từ từ để kéo chai lên. Có khi cá đối nhiều, bọn chúng tranh ăn chui vào cùng lúc hai, ba chú nằm cứng ngắc trong chai trông  thật thích thú.   

< Dính bẫy rồi nhé!
Dulichgo
Tôi đã đi câu cá đối hơn chục năm rồi nhưng thú thật vẫn không nắm được quy luật để câu loài cá này. Có lúc chúng ăn mồi vào nước ròng, lúc khác khi triều dâng cao, cũng có khi giữa trưa, lại có hôm vào xế chiều... nghĩa là đi câu cá đối chỉ chờ vào sự may rủi.

Thường chỉ có chút kinh nghiệm nho nhỏ là bất cứ thời tiết nắng, mưa thế nào nhưng khi trời bắt đầu nhá nhem tối thì nên thu dọn đồ đạc để về chứ đừng bao giờ nấn ná thêm làm gì, bởi vào thời điểm này cá đối không bao giờ chịu chui vào chai nữa.

< Có khi 2 con chui vào cùng lúc.

Những năm trước đây, ở cửa sông Hàn và các vùng quanh bờ biển Đà Nẵng cá đối nhiều vô kể. Bất cứ lúc nào rảnh rỗi đi câu cũng bắt được cá đối. Nhưng chừng 3 năm trở lại đây, việc câu cá đối không dễ dàng, có người cả ngày vẫn không bắt được con nào. Ai gặp hên lắm cũng chỉ tóm được hơn chục chú là nhiều.
Dulichgo
Có lúc lỉnh kỉnh đồ đạc ra cửa Hàn giang, thấy cá đối lượn lờ, bơi dọc, liếc ngang hằng hà sa số, bụng mừng thầm nhưng khi thả chai xuống, chúng chạy tới chỉ... ngửi mà không chịu chui vào. Những lúc như thế, mấy anh bạn câu xúm nhau bàn luận, nào là do nguồn nước bị ô nhiễm, người lại bảo chúng chưa xơi vì do... thời tiết, song cuối cùng vẫn là điều bí ẩn khó hiểu? (ĐGD: Mình nghĩ là do cá đối dần khôn ra và biết đây là cái bẫy)  

Đi câu cá đối theo kiểu không làm chúng “đau đớn” này bỏ vào giỏ lưới ngâm nước, khi mang về chúng còn nhảy tưng tưng. Bởi thế, cá làm sạch, đem kho dưa cải hoặc chiên xù dòn rụm, anh em, bè bạn  xúm xít lại làm vài lon bia, hàn huyên đủ điều thì thật là lý thú.

Theo Thái Mỹ (Báo Công an TP.Đà Nẵng)
Du lịch, GO!

Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2015

Nghề lái xe trâu ở làng Hà Úc

(DVO) - Nghề lái xe trâu (tắc- hò- rì) không phải học để thi lấy bằng lái, chỉ cần chịu thương chịu khó làm việc và tích lũy kinh nghiệm, chịu đựng với thời tiết nắng đến chảy mỡ hay mùa đông rét buốt thấu xương.

< Xe trâu, phương tiện không thể thiếu với người dân vùng cát Vinh An, Vinh Mỹ.

Về làng Hà Úc (xã Vinh An, huyện Phú Vang, Thừa Thiên - Huế), chúng ta dễ dàng bắt gặp những chiếc xe trâu chạy lóc cóc trên đường nhựa hoặc đang lội dưới đồng ruộng bùn lầy để vận chuyển hàng nông sản cũng như những thứ hàng hóa khác theo yêu cầu của người thuê.

Anh Đào Văn Phúc, 31 tuổi, ở cụm 5, làng Hà Úc đã có 9 năm làm nghề lái xe trâu cho biết: Trước đây, trâu chủ yếu dùng để cày bừa, để bán cho thương lái giết thịt. Nay con trâu còn làm công cụ để kéo xe chuyên chở hàng nông sản, tiện lợi lắm!

< Anh Đào Văn Phúc đang lái xe trâu trên con đường làng.

Cũng như anh Phúc, anh Nguyễn Quát - một cư dân ở đây làm nghề này đã 16 năm chia sẻ: “Học hết lớp 5 ở trường làng thì tui nghỉ học vì gia đình khó khăn, lúc đầu tui học nghề hàn cơ khí nhưng thu nhập quá ít ỏi. Thấy ở địa phương mình nhu cầu vận chuyển hàng hóa của bà con ngày càng nhiều nên tui quyết định chuyển sang nghề lái xe trâu từ năm 1996”.

Ở làng Hà Úc hiện có khoảng 40-50 chiếc xe trâu đang hoạt động đều đặn quanh năm. Do đặc thù công việc của nhà nông nên người điều khiển xe trâu phải là thanh niên khỏe mạnh hoặc các bác, các chú ở độ tuổi trung niên nhưng sức lực còn bền bỉ, dẻo dai.

Trước khi bắt tay vào công việc, người ta phải cho trâu ăn thật no nê, uống thật đã khát, dùng dây vải buộc vào các móng chân để trâu khỏi bị mòn vó ( đi đường bê tông thì buộc vó lại kẻo bị long móng, sưng vó, đi đường cát thì tháo vó để trâu khỏi bị mỏi chân ), sau đó tra trâu vào còng xe rồi cầm dây cương điều khiển theo chủ ý của mình. Nhiều khi trâu làm việc kiệt sức, mệt lã thì phải cho nó ăn uống bồi dưỡng, tẩm bổ như ăn đọt ngô, đọt mía non, cám bột sắn, uống nước đường hoặc cho nghỉ ngơi vài ngày để phục hồi sức khỏe mà tiếp tục công việc.

< Tập kết gỗ, củi lên xe trâu.
Dulichgo
Anh Phúc cho biết: Ngày nào ít việc thì cũng khiếm được 100-200 ngàn, ngày nhiều việc lên đến 300.000đ/người/ngày. Vào mùa vụ thu hoạch lúa hay chở cây, người ta mướn chở hàng quá nhiều không đáp ứng kịp thì phải thuê lại xe khác chở giúp.

Hàng ngày, anh Phúc phải dậy sớm từ 1 giờ sáng để đi cắt cỏ xa hàng chục cây số, sang các xã lân cận như Vinh Phú, Vinh Thái, Vinh Hiền, Vinh Hà… Mỗi ngày, trâu xe ngốn vào bụng nó chừng 30 kg cỏ, 5 kg cám bột sắn và 10 lít nước máy, 2 lít nước đường. Mùa hè, sau khi thu hoạch vụ lúa Đông-Xuân, gieo xạ xong vụ Hè-Thu, bà con nông dân tổ chức xây dựng, sửa sang nhà cửa nhiều hơn nên xe trâu có dịp “ăn nên làm ra”. Trâu chở lúa, chở đất, chở cát, chở cây, chở củi… Từ hàng nông sản cho đến vật liệu xây dựng, xe trâu đều “chơi ” hết.

Nếu xe ben, xe chở hàng chuyên nghiệp chỉ đi được trên đường bê tông, đường đất cứng thì xe trâu thích hợp với mọi địa hình, mọi cung đường từ leo dốc, leo đồi cao cho đến lội xuống vực sâu, bùn lầy để kéo hàng. Một xe trâu có thể chở từ 5-7 tạ cho đến nặng cả 1 tấn.

< Nhờ nghề lái xe trâu, người dân vùng cát có thu nhập khá, nuôi con ăn học.

Xe trâu không tốn kém nhiên liệu xăng dầu mà chỉ cần sử dụng sức trâu kéo và sự điều khiển của con người. Tuy nhiên, không phải con trâu nào cũng kéo được xe. Trâu xe phải là trâu đực, vì trâu đực có sức mạnh dẻo dai, độ bền bỉ, chịu đựng với công việc nặng hơn trâu cái. Để chọn 1 con trâu xe ưng ý, người ta phải cưng dưỡng, vỗ béo nó ngay từ khi nhỏ, đến 4 tuổi thì trâu đã trở thành một “chàng trâu” lực lưỡng, sẵn sàng lên bờ xuống ruộng để kéo hàng, ngoan ngoãn làm theo sự sai khiến, chỉ bảo của “ông chủ”.
Dulichgo
Tôi hỏi vui: Có khi nào xe trâu chở quá tải, các anh bị “cảnh sát làng” tuýt còi xử phạt chưa? Anh Phúc tươi cười, bảo: “Làm chi có, mình lái thiệt an toàn, cho xe đi chậm là được rồi! Từ trước đến nay ở làng tui chưa có trường hợp nào bị tai nạn do xe trâu gây ra. Còn trâu điên chạy loạn xạ húc người bị trọng thương thì có rồi…”.

Nhiều người làm nghề lái xe trâu tại Hà Úc kỳ vọng rằng, dù xã hội có văn minh hiện đại đến đâu, thì con trâu và những chiếc xe trâu vẫn tiếp tục tồn tại với làng quê thanh bình này. Xe trâu vẫn mãi mãi là người bạn đồng hành với người nông dân quanh năm chân lấm tay bùn, là hình ảnh rất đỗi quen thuộc của làng quê Việt Nam từ bao đời nay.

“Kỹ nghệ” chọn và cúng trâu ngày Tết.

Theo kinh nghiệm dân gian, trâu được chọn kéo xe phải là trâu đực, ăn khỏe, có vóc dáng thấp, chân, sừng mập, cổ to và màu long bạc. Nhiều con trâu khôn, có thể tự lấy sừng hất gọng kéo lên cổ khi kéo và bỏ gọng xuống khi xong công việc, không cần gia chủ phải trợ giúp. Xe trâu vùng cát có đặc điểm phải trang bị thêm cho trâu đôi “vó” bằng cao su để có thể đi lại trên đường cát, bê tông,...

Tục cúng trâu ngày Tết có lẽ chỉ có ở vùng cát ven biển Vinh An, Vinh Mỹ bởi con trâu không chỉ là niềm cứu cánh mưu sinh mà còn là gia sản cả một đời với thôn dân làng cát. Thường từ ngày 25 (ÂL) trở đi, sau khi gác xong công việc đồng áng, trâu xe được gia chủ “tắm bữa tất niên” rửa sạch những bụi bẩn, mệt nhọc sau một năm lao động cật lực. Trâu được đem ra các giếng làng, gia chủ bắt nó nằm xuống, dùng vỏ dừa cọ xát trên lưng, đầu, sừng trâu.

Sau khi tắm rửa, trâu được cắt những bó cỏ non về “chiêu đãi” một bữa no nê trước Tết. Sáng mồng một, trâu xe được gia chủ dậy sớm sắm hai mâm cổ đầy đủ, thịnh soạn: Một mâm đặt trước hiên nhà cúng các thần linh, phù hộ cho trâu được khỏe mạnh, kéo cày tốt; một mâm được đặt trước cửa chuồng để cúng “thần chuồng”. Trên mâm cỗ này có tranh thờ con trâu ở làng Sình và một ít giấy bạc. Cúng lễ xong, tranh thờ con trâu được mang treo đầu chuồng suốt trong những ngày Tết, giấy bạc được đặt lên sừng trâu. Xong xuôi các công đoạn, chủ nhà lấy xôi hoặc miếng bánh chưng, gói vào trong lớp cỏ non vừa cắt cho trâu “ăn tết”.

Tục cúng trâu ngày Tết tùy điều kiện mỗi gia đình mà mâm cỗ thịnh soạn khác nhau, nhưng đã từ lâu, lễ cúng vẫn được người dân duy trì, bởi bà con tin rằng, lễ cúng trâu ngày Tết không chỉ cầu mong sự khỏe mạnh, cày kéo tốt ở con trâu mà còn như một sự tri ân đối với “đầu cơ nghiệp” sau một năm lao động vất vả (Nông Nghiệp).

Theo Võ Văn Dần (Báo Dân Việt)
Du lịch, GO!

Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2015

Lãng mạn mùa cỏ hồng Đà Lạt

Không chỉ có cánh đồng hoa dã quỳ quyến rũ, lá phong sặc sỡ, hoa hướng dương và cải trắng: Đà Lạt còn một vẻ đẹp lãng mạn từ thiên nhiên, đó là những đồi cỏ hồng mong manh. Những ngày đầu tháng 12 chớm lạnh, nếu đến Đà Lạt bạn sẽ có cơ hội được chiêm ngưỡng cảnh tượng độc đáo tựa chốn thiên đường mà không nhiều nơi có được.

Là loài cỏ mọc dại, cỏ hồng (hay còn gọi là cỏ đuôi chồn) thường mọc thành từng cụm, thân thẳng đứng vươn cao lên trời như ngọn phi lao. Cỏ hồng được biết đến nhiều nhất ở Bắc Mỹ, Trung Quốc. Tại Việt Nam, Đà Lạt là một trong số ít nơi xuất hiện loại cỏ này. Cỏ màu hồng phớt, nhẹ, mịn như đuôi lông chồn khẽ đong đưa trước gió.

Cỏ hồng mang sức sống mãnh liệt, dẻo dai dù là trên sỏi đá khô cằn cũng luôn ngẩng cao đầu với vẻ kiêu hãnh, thách thức.
Dulichgo
Bông của cỏ có màu hồng, hơi ngả màu hồng tím, lông mềm mượt, cọ vào người gây cảm giác nhồn nhột, thích thú. Không chỉ những cô gái mới yêu màu cỏ hồng, ngay cả chàng lính cũng bị cuốn hút vào vẻ đẹp hoang sơ này.

< Cỏ hồng mọc ven bờ suối Vàng, tạo thành thảm hồng điểm tô trên sắc xanh đồi núi.

Cỏ hồng mọc ven sườn đồi, giữa thung lũng, nhiều nhất phải kể đến khu vực ngoại ô như ở khu vực Trại Mát, ven bờ Suối Vàng hoặc xung quanh làng hoa Thái Phiên.

< Cỏ hồng quanh làng hoa Thái Phiên.
Dulichgo
Từ Đà Lạt, bạn đi theo hướng đông nam trên cung đường Trần Hưng Đạo - Hùng Vương về hướng Trại Mát. Tại ngã 3 Trại Mát, bạn rẽ tay trái đi vào khu vực làng hoa Thái Phiên, di chuyển thêm khoảng 2 km nữa, bạn sẽ bắt gặp đồng cỏ hồng phủ kín và khoe sắc lúc chớm đông Đà Lạt.

Cỏ hồng lãng mạn, nghịch ngợm thường phiêu bồng, vui đùa cùng với gió và mây, thỉnh thoảng lại đưa tay chọc phá những chú chim non gần đó một cách vụng về. Vốn không thích cuộc sống khoa trương, xô bồ, cỏ hồng tự tìm cho mình những nơi “ẩn náu" ít người lui tới.

Giản dị trong lớp áo hồng ngọt ngào, cỏ thoả sức tung mình vào không trung, nũng nịu không chịu rời khỏi vòng tay mẹ thiên nhiên như những đứa con xa quê lâu ngày trở về nhà. Đứng giữa đồi cỏ hồng, bạn sẽ dễ dàng hoá thân thành một thiên thần nhỏ trước vẻ đẹp mỏng manh của cánh đồng cỏ này.

Du lịch, GO! tổng hợp, ảnh internet

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

Bạn là du khách hay phượt thủ?

(VNE) - Nếu thích luôn có xe đưa đón, chụp ảnh với gậy selfie, có lẽ bạn đang là khách du lịch. Còn thích những cung đường thử thách hơn, không ngại đi một mình, bạn chính là phượt thủ đích thực.

Bạn là khách du lịch đích thực nếu chỉ thích chụp mình với sự hỗ trợ của gậy selfie. Còn phượt thủ thường dành thời gian để ghi lại những khoảnh khắc đẹp của thiên nhiên.

Lộ trình của khách du lịch thường là đường thẳng còn dân du lịch bụi thường đi đường vòng, có thể nguy hiểm hơn để trải nghiệm và cảm nhận.
Dulichgo
Khách du lịch thường đi theo nhóm đông, phượt thủ hay đi theo nhóm nhỏ, thậm chí một mình.

Những con đường phẳng luôn là lựa chọn ưu tiên của khách du lịch, còn phượt thủ thích khám phá cung đường hoang sơ dù gồ ghề, khấp khểnh.

Hành trang của khách du lịch thường không thể thiếu các thiết bị công nghệ, từ máy ảnh đến latop cùng vô số quần áo, gói ghém kỹ càng trong vali. Với phượt thủ, mọi thứ phải gọn nhẹ đựng trong ba lô tiện dụng.

Những chiếc áo thun in logo, khẩu hiệu nổi tiếng của điểm đến là lựa chọn của nhiều khách du lịch. Phượt thủ lại thích những món quà lưu niệm mang đậm dấu ấn văn hóa hơn.
Dulichgo
Nếu bạn chỉ muốn được xe đưa đón và đến những điểm tham quan nổi tiếng, chắc hẳn bạn không phải là một phượt thủ chính hiệu bởi họ thích những hành trình thử thách hơn.

Sự tiện nghi, thoải mái là ưu tiên của trong hành trình của nhiều du khách. Phượt thủ lại hướng đến sự đơn giản và gần gũi với thiên nhiên.

Với khách du lịch, phòng nghỉ khách sạn rất quan trọng, còn với phượt thủ, chỗ ngủ qua đêm có thể đơn giản là lều trại.
Dulichgo
Phương tiện di chuyển của khách du lịch ô tô. Còn phượt thủ là các phương tiện công cộng hoặc thậm chí đi nhờ.

ĐGD: Có lẽ còn thiếu sót về ẩm thực chăng? Với khách du lịch, nơi có món ngon chắc chắn phải là các nhà hàng và không thể bỏ qua các món đặc sản nổi tiếng. Còn với kẻ phượt thì gánh bún bình dân, đặc sản cứ vào chợ hay mua từ thuyền chài về tự nấu. Thậm chí có thể khéo léo 'ăn chực' ở nhà dân, chùa chiền...

Theo Vy An - Ảnh: Holidify (Vnexpress)
Du lịch, GO!

Thứ Tư, 2 tháng 12, 2015

Nhất Hà Giang

Cô bí thư tỉnh đoàn Hà Giang tự hào khoe “Hà Giang có ba cái nhất”… rồi dừng lại đó, mặc cho người nghe háo hức chờ đợi. Tôi có cảm giác như mình bị treo lơ lửng trên đôi môi chúm chím chết người của cô. Cho đến lúc biết chắc người đối diện không còn chịu đựng nổi nữa, cô mới chịu hé lộ: “Một là, nhiều đá nhất. Hai là ít nước nhất. Và ba là hiếu khách nhất”.

Gì chứ khoản hiếu khách thì tôi đồng ý. Lúc xe mới vào địa phận thành phố, Hồng Minh - người bạn dẫn tôi lên Hà Giang - gọi điện báo tin có bạn lên thăm, thế là mấy phút sau vợ chồng cô bí thư tỉnh đoàn đã xuất hiện, hướng dẫn chúng tôi đến một nhà hàng đặc sản, tự tay sắp xếp ghế ngồi, đặt món ăn, chuyện trò hồ hởi phấn khởi.

Tôi quá ngạc nhiên bởi cách tiếp khách của họ: chu đáo, chăm chút và ân tình. Rồi cả cách bắt tay của họ nữa, đó là bàn tay ấm áp, tin cậy và trân quý. Tôi vốn dị ứng với nhiều vị quan chức bắt tay mà hờ hững, tuồn tuột, chiếu lệ…

< Với quý đức ông ở chợ phiên Sà Phìn.

Lại nói về chuyện hiếu khách, hôm đến thăm chợ phiên Sà Phìn, vừa kéo ghế định gọi tô phở điểm tâm, mấy chàng trai dân tộc sà lại, lịch sự giới thiệu tên và xin phép được mời khách phương xa một cốc rượu theo phong tục Việt Bắc. Lúc đầu tôi hơi hoảng, bởi tôi chúa ghét lối uống rượu theo kiểu “Dô - trăm phần trăm”.

Hóa ra không phải, họ nâng cốc rượu ngang mày và không quên chúc nhau sức khỏe, hạnh phúc - lịch lãm và tao nhã như là quý ông thật sự. Thêm điểm này nữa càng làm tôi ngạc nhiên hơn, những thanh niên dân tộc ấy nói được cả tiếng xin lỗi, xin vui lòng, xin cảm ơn, vốn là loại ngôn ngữ quốc tế mà chỉ những tâm hồn lớn và tầng văn hóa bậc cao mới nói được.
Dulichgo
Hiếu khách, nhiệt tình, tốt bụng, lịch sự… đó là đặc điểm thứ nhất của người Hà Giang. Trong thời buổi con người sống với nhau chẳng ra gì, động một chút là nổ, là khử, là xử…, mấy ngày ở Hà Giang, cảm thấy mối quan hệ giữa người với người sao mà an toàn, ấm áp và dễ thương lạ.

Về hai cái nhất kia thì đương nhiên rồi. Công viên đá Đồng Văn nổi tiếng thế giới, được UNESCO công nhận là thành viên của mạng lưới công viên địa chất toàn cầu (GGN). Chiếm diện tích 574,35km2, trải rộng trên các huyện Quản Bạ, Yên Minh, Đồng Văn, Mèo Vạc; với độ cao trung bình 1.500m.

Công viên đá Đồng Văn mang trong lòng nó bí mật về lịch sử phát triển vỏ trái đất, những hiện tượng tự nhiên, cùng cảnh quan đặc sắc, tính đa dạng sinh học và truyền thống văn hóa lâu đời của cộng đồng cư dân bản địa; cũng là nơi có các di tích và danh thắng quốc gia như Nhà Vương, cột cờ Lũng Cú, phố cổ Đồng Văn, đèo Mã Pí Lèng, núi đôi Quản Bạ… Người Hà Giang có câu nói vịnh về mình cực kỳ biểu cảm: “Sống trong đá, chết vùi trong đá”.

< Cô gái dân tộc e ấp sau cánh cửa.

Kỳ lạ nhất là giữa núi đá cằn khô, suốt đời lam lũ, mà người Hà Giang bao giờ cũng tươi vui, yêu đời, yêu người, yêu cuộc sống; bao giờ cũng với bộ váy thêu sặc sỡ, duyên dáng và đẹp, cho dù đi dự chợ phiên hay lao động nhọc nhằn trên nương rẫy. Phẩm chất ấy khiến ta liên tưởng đến một loài cây đặc trưng của đất Hà Giang - cây gạo.

Tháng ba mùa hoa gạo nở. Dọc theo các cung đường, trên các triền đồi, bên những con suối, hoa gạo nở đầy trời. Không đỏ như hoa phượng, không thắm như hoa đào, không nồng nàn như ngô đồng, hoa gạo là tất cả hoa kia cộng lại.

Riêng cái tâm thế của nó thì không giống ai - thẳng tắp, hiên ngang, ngạo nghễ, nhưng lại bình dị, dân dã. Hẳn nó muốn chứng minh cho đời một chân lý, rằng chỉ trong nắng cháy cằn khô hoa mới nở, trong thiếu thốn khổ đau tình người mới đẹp...
Dulichgo
Về lễ hội, xem ra Hà Giang cũng có nhiều lễ hội thuộc vào hàng đệ nhất. Ví dụ: Chợ tình Khâu Vai. Cách thành phố Hà Giang 180km, bản Khâu Vai nằm trong một thung lũng đẹp, giữa những dãy núi cao chót vót, xa xa là đỉnh Mã Pí Lèng quanh năm mây mù sương khói. “Đợi anh hết mùa lạnh, đợi anh qua mùa đào. Vượt đỉnh Mã Pí Lèng, ta tìm về với Chợ tình Khâu Vai...”.

Phiên chợ bắt nguồn từ giai thoại được lưu truyền trong dân gian về mối tình của một đôi trai tài gái sắc. Chuyện kể rằng, thuở ấy có chàng trai tộc Nùng và cô gái tộc Giáy tha thiết yêu nhau nhưng không được gia đình chấp thuận.

Mối tình nồng cháy của họ khiến hai dòng tộc xảy ra xích mích, dẫn đến can qua. Không đành nhìn cảnh đầu rơi máu chảy giữa những người thân yêu ruột thịt, họ quyết định hy sinh mối tình của mình.

Trước khi xa nhau, đôi trái gái hẹn thề hằng năm, vào ngày họ chia tay (ngày 27 tháng 3 Âm lịch), tại nơi hẹn hò (bản Khâu Vai), họ sẽ lại gặp nhau để thỏa nỗi niềm thương nhớ… Lâu dần, nơi hò hẹn của họ cũng trở thành nơi hò hẹn của bao cuộc tình dở dang khác. Chợ tình Khâu Vai ra đời từ đó.

< Chợ tình Khâu Vai.

Trước đây khách đến chợ chủ yếu là những người gặp tình duyên trắc trở - họ yêu nhau nhưng không lấy được nhau. Giờ tuy ai cũng có mái ấm gia đình riêng, nhưng mỗi năm một lần, họ vẫn muốn tìm về với nhau; chia sẻ chuyện buồn vui, và ôn lại kỷ niệm một thời da diết. Có thể cả hai vợ chồng họ cùng đến chợ, để rồi chồng đi tìm người yêu cũ của chồng, vợ đi gặp người tình xưa của vợ. Sáng mai tan chợ, họ lại về với nhau, cùng chung lo hạnh phúc gia đình, và cùng mong chờ mùa chợ năm sau. Không ai lăn tăn, thắc mắc hay ghen tuông. Lãng mạn và đẹp như một bài thơ.

Ngày nay, Chợ tình Khâu Vai còn là dịp để các chàng trai, cô gái trẻ đi tìm kiếm bạn tình. Tiếng khèn, tiếng hát, điệu nhảy, rượu nồng là nhịp cầu cho bàn tay nắm lấy bàn tay, cho ánh mắt quyện vào ánh mắt, cho trái tim hòa cùng một nhịp. Yêu nhau, có thể họ không lấy được nhau. Thì có sao đâu. Mùa chợ năm sau, họ lại tìm về với nhau…

Đúng là có quá nhiều cái nhất trên đất Hà Giang, này nhé: Cam Hà Giang ngon nhất. Bản trường ca sông Lô hùng tráng nhất. Từng có ông chủ tịch tỉnh Hà Giang nổi tiếng nhất.

Con gái Hà Giang lấy chồng sớm nhất (nhiều cô gái trẻ măng, tay dắt đứa lớn, hông nách đứa nhỏ, hỏi có phải em không, trả lời không, là con đấy). Yêu dữ dội nhất (chàng trai người Mông, đêm tân hôn dùng dao chặt hết ván giường, chỉ để lại mảnh nhỏ vừa đủ cho một người nằm).
Dulichgo
Tình nghĩa vợ chồng đằm thắm nhất (từ chợ phiên về, anh chồng say túy lúy lăn ra đường ngủ, chị vợ chống dù che mưa nắng cho chồng, đợi chồng tỉnh lại rồi dìu nhau về bản), vân vân và vân vân.

Riêng cái đèo Mã Pí Lèng không thôi đã có tới hơn nửa tá nhất rồi: là cung đường đèo hiểm trở nhất, được thi công chỉ bằng sức người gian khổ nhất, xuyên qua ngọn núi cao nhất, số ngày công lao động nhiều nhất, trong thời gian lâu nhất, tổn thất nhân mạng nhiều nhất, khu vực đỉnh đèo là điểm quan sát toàn cảnh vào loại đẹp nhất, và hẻm vực sông Nho Quế là một trong những thung lũng kiến tạo độc nhất vô nhị ở Việt Nam.

Nhưng để đến được với những cái nhất của Hà Giang, bạn phải đi qua chặng đường 200km hiểm nguy nhất. Đó là những cung đường nhỏ hẹp, quanh co, gấp khúc, chênh vênh giữa một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút, trong đó có đèo Mã Pí Lèng được mệnh danh là vua của các con đèo Việt Nam.

Bù lại những lúc phải thót tim, nín thở là khoảnh khắc thảng thốt tuyệt vời trước cảnh quan hùng vĩ và đẹp đến ngẩn ngơ. Đó là những chóp núi nhọn hoắt vấn vương mây khói, là những bản làng cheo leo trên các sườn non, là những mảnh ruộng bậc thang như tranh vẽ, là cây đại thụ bỏ quên từ hàng trăm năm trước che bóng cả một vùng, là cây đào nở muộn vẫn thắm như mới đầu xuân; là những cụ bà váy áo sặc sỡ, khuôn mặt in dấu thời gian và nụ cười Di Lặc; là những cháu bé khăn quàng đỏ, nói cười hồn nhiên trên đường đến trường - Cố lên các cháu nhé…

Bỗng nhớ về cô chủ quán người dân tộc ở chợ phiên Sà Phìn: 14 tuổi, đẹp như người mẫu, “hiền như ma xơ”, mới lớp bốn đã phải bỏ học lăn lóc chợ đời. Sao thế cháu ơi. Cô bí thư tỉnh đoàn Hà Giang cũng người dân tộc như cháu, cũng xinh đẹp như cháu, vậy mà cô ấy tốt nghiệp đại học, là cán bộ lãnh đạo đoàn, còn cháu, cái gì đang chờ đợi cháu phía trước!

Không biết cháu có biết rằng chỉ có chữ nghĩa mới là đôi cánh giúp cháu bay lên, bay qua khỏi cái thung lũng chật hẹp này, bay qua khỏi dãy núi cao vời kia, đưa cháu đến những khung trời rộng mở tốt lành, nơi đó cháu có cơ hội làm chủ vận mệnh đời mình… Ước gì tôi có thể nói với cháu điều ấy.
Dulichgo
Sau cùng, xin nói về cái nhất trong những cái nhất của Hà Giang: Cột cờ Lũng Cú. Như nóc nhà, Lũng Cú là điểm cực Bắc trên bản đồ Việt Nam, là biểu tượng thiêng liêng chủ quyền Tổ quốc. Thời nhà Lý, trong dịp hội quân trấn ải biên thùy, Lý Thường Kiệt cho dựng tại đây một lá cờ đánh dấu chủ quyền lãnh thổ. Từ đó, lá cờ được liên tục duy trì trên bầu trời biên cương Tổ quốc.

Cột cờ Lũng Cú kiêu hãnh trên đỉnh núi Rồng thuộc địa phận Lũng Cú, huyện Đồng Văn, ở độ cao 1.500m. Trong quá trình lịch sử, qua nhiều lần tôn tạo, trùng tu… cột cờ hiện nay được xây dựng và hoàn thành năm 2010 dựa theo mô hình cột cờ Hà Nội; tổng chiều cao 34,85m, đường kính 3,82m, lá cờ rộng 54m2 tiêu biểu cho 54 dân tộc anh em, đường từ chân núi lên đỉnh cột cờ tổng cộng có 893 bậc cấp.

Từ đây, có thể nhìn bao quát bản làng trù phú của các dân tộc Mông, Lô Lô, Tày, Giáy, Pu Péo. Không xa mấy về phía bắc là hòn núi nhỏ, trên đỉnh có cột mốc xác định biên giới giữa bên này là máu thịt của Tổ quốc mình, bên kia là đất đai của người bạn láng giềng môi hở răng lạnh; xa hơn chút nữa là con sông Nho Quế lặng lẽ chảy vào Việt Nam.

Tôi chụp nhiều ảnh trên đỉnh Cột cờ Lũng Cú. Hy vọng những tấm ảnh ấy sẽ góp phần khắc sâu kỷ niệm lần đầu viếng thăm biểu tượng thiêng liêng của chủ quyền Tổ quốc; và tôi cũng muốn qua đó để nhắc nhở con cháu mình rằng trong đời có những giá trị không bao giờ được lãng quên.

Theo Nguyễn Văn Dũng (Doanh Nhân SG)
Du lịch, GO!

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2015

Cái kết đắng của phượt thủ bỏ việc đi du lịch

(VNE) - Tin tưởng các phượt thủ đi trước, những người từng thành công bằng cách vừa đi du lịch vừa kiếm tiền, Jo Fraser phải nhận một cái kết đắng khi phá sản và thất nghiệp.

< Jo Fraser trên đường du lịch.

Bỏ việc, bán nhà để đi du lịch khắp thế giới đang là trào lưu được nhiều phượt thủ trên thế giới ưa chuộng. Trong những bài viết được các trang du lịch giới thiệu, bạn sẽ dễ dàng tìm thấy nhiều người như vậy. Họ kiếm tiền cũng rất đơn giản bằng cách lập blog du lịch, ghi lại những trải nghiệm của mình.
Tuy nhiên, đây chỉ là bề nổi mà bạn từng nghe đến. Bên cạnh những ví dụ thành công đó còn có những trường hợp long đong, lận đận khác và Jo Fraser, cô gái trẻ 24 tuổi đến từ Australia là một ví dụ điển hình.

Đầu năm 2014, Jo thông báo với quản lý rằng sẽ nghỉ việc để du lịch vòng quanh thế giới. Lúc đó, trong cô vẫn còn tràn trề hy vọng mọi thứ sẽ ổn, và mình sẽ thành công như những phượt thủ từng đi trước.

Cô vẽ ra viễn cảnh trước mắt mình thật đẹp: mình sẽ có những trải nghiệm tuyệt vời để viết lên những câu chuyện du lịch vĩ đại, đăng tải lên blog cá nhân những bức hình đẹp lung linh, đầy màu sắc tại các nơi đã đi qua. "Đây sẽ là năm tuyệt vời nhất của cuộc đời mình, và mình sẽ chẳng bao giờ đi làm văn phòng một lần nữa", Jo nghĩ.

< Từ bỏ công việc lương cao để đi du lịch, Jo đã trắng tay.

Sau khi từ bỏ công việc lương cao, cô gái trẻ mua một tấm vé tới Thái Lan cùng chiếc mũ rơm trên đầu với bao hứng khởi về hành trình sắp tới. Cô tin rằng với sự chăm chỉ của mình và những chuyến đi thay đổi cuộc sống, cô sẽ không thất vọng. Đối với Jo, chỉ cần có ai đó chụp ảnh giúp cô tại những nơi cô đến để có ảnh đăng trên Instagram là quá đủ rồi.
Dulichgo
Trong một thời gian nhất định, Jo đã có được cuộc sống mình mong muốn. Thay vì hàng ngày ngồi "cày" bên máy tính văn phòng, cô nằm tắm nắng trên một bãi biển ở Thái Lan, leo lên dãy Himalaya tuyết phủ, thám hiểm những khu rừng rậm của nước Đức xa xôi, cưỡi lạc đà ở thành cổ Petra và ngắm vẻ hùng vĩ của Grand Canyon. Du lịch cũng giúp cô tìm thấy niềm đam mê viết lách và những người bạn thân thiết. Họ đã có những ký ức hạnh phúc cùng nhau.

"Trong rất nhiều ngày, nhiều tuần, tôi đã cảm thấy mình thực sự hạnh phúc và tự do", Jo viết.

< Jo cho biết, cảnh đẹp ở các nơi trên thế giới là miễn phí. Nhưng tiền đi xe bus, thức ăn, nhà nghỉ thì không và đây mới là thứ lấy của cô khá nhiều tiền.

Tuy nhiên bên cạnh việc du lịch khám phá thế giới, Jo cũng phải đối mặt với một nỗi sợ hãi khác: tiền dần hao mòn trong tài khoản. "Hoàng hôn trên bãi biển ở Thái Lan là miễn phí, nhưng xe bus tới đó thì không. Những buổi tối tràn ngập tiếng cười nói trên con phố ở Athens không tính tiền bạn nhưng giá thuê phòng nghỉ cho một đêm là 18 EUR".
Dulichgo
Dần dần, Jo không dám kiểm tra tài khoản của mình nữa. Cô bắt đầu lo lắng khi nghĩ đến vấn đề này. Blog của cô được nhiều người biết đến hơn, nhưng sự nổi tiếng không mang đến cho cô tiền bạc. Jo đăng tải lên blog của mình một cuộc sống hào nhoáng như cô từng thấy trong các blog của các phượt thủ khác. Nhưng trong thực tế, cô đang sống với những chuỗi ngày bất an vì thiếu tiền.

Cuối cùng, cô cũng phải gọi điện về nhà để xin tiền bố mẹ: "Thật xấu hổ khi còn phải xin tiền họ khi tôi đã 25 tuổi".

Qua câu chuyện của mình, Jo cũng gửi lời tới những phượt thủ trẻ - những người đang có ý định bỏ việc để đi du lịch như cô và mộng mơ về một cuộc sống tự do, phóng khoáng. Cô cho biết mình không hối tiếc vì đã đi du lịch. Nhưng cô hối tiếc vì không sống thực tế hơn. Việc vừa xin được visa du lịch, vừa làm việc và kiếm tiền trên đường đi là một điều rất khó, không phải ai cũng có may mắn đó.

Jo cũng khuyên rằng: "Khi đọc những bài viết như thế, bạn hãy nhớ không phải ai cũng may mắn được như vậy. Phần lớn họ sẽ phải trở về nhà, bật máy tính lên và viết đơn xin việc để kiếm tiền một lần nữa".

Vnexpress dịch từ Huffingtonpost.com
Du lịch, GO!