(VNE) - Nếu thích luôn có xe đưa đón, chụp ảnh với gậy selfie, có lẽ bạn đang là khách du lịch. Còn thích những cung đường thử thách hơn, không ngại đi một mình, bạn chính là phượt thủ đích thực.
Bạn là khách du lịch đích thực nếu chỉ thích chụp mình với sự hỗ trợ của gậy selfie. Còn phượt thủ thường dành thời gian để ghi lại những khoảnh khắc đẹp của thiên nhiên.
Lộ trình của khách du lịch thường là đường thẳng còn dân du lịch bụi thường đi đường vòng, có thể nguy hiểm hơn để trải nghiệm và cảm nhận.
Dulichgo
Khách du lịch thường đi theo nhóm đông, phượt thủ hay đi theo nhóm nhỏ, thậm chí một mình.
Những con đường phẳng luôn là lựa chọn ưu tiên của khách du lịch, còn phượt thủ thích khám phá cung đường hoang sơ dù gồ ghề, khấp khểnh.
Hành trang của khách du lịch thường không thể thiếu các thiết bị công nghệ, từ máy ảnh đến latop cùng vô số quần áo, gói ghém kỹ càng trong vali. Với phượt thủ, mọi thứ phải gọn nhẹ đựng trong ba lô tiện dụng.
Những chiếc áo thun in logo, khẩu hiệu nổi tiếng của điểm đến là lựa chọn của nhiều khách du lịch. Phượt thủ lại thích những món quà lưu niệm mang đậm dấu ấn văn hóa hơn.
Dulichgo
Nếu bạn chỉ muốn được xe đưa đón và đến những điểm tham quan nổi tiếng, chắc hẳn bạn không phải là một phượt thủ chính hiệu bởi họ thích những hành trình thử thách hơn.
Sự tiện nghi, thoải mái là ưu tiên của trong hành trình của nhiều du khách. Phượt thủ lại hướng đến sự đơn giản và gần gũi với thiên nhiên.
Với khách du lịch, phòng nghỉ khách sạn rất quan trọng, còn với phượt thủ, chỗ ngủ qua đêm có thể đơn giản là lều trại.
Dulichgo
Phương tiện di chuyển của khách du lịch ô tô. Còn phượt thủ là các phương tiện công cộng hoặc thậm chí đi nhờ.
ĐGD: Có lẽ còn thiếu sót về ẩm thực chăng? Với khách du lịch, nơi có món ngon chắc chắn phải là các nhà hàng và không thể bỏ qua các món đặc sản nổi tiếng. Còn với kẻ phượt thì gánh bún bình dân, đặc sản cứ vào chợ hay mua từ thuyền chài về tự nấu. Thậm chí có thể khéo léo 'ăn chực' ở nhà dân, chùa chiền...
Theo Vy An - Ảnh: Holidify (Vnexpress)
Du lịch, GO!
Hiển thị các bài đăng có nhãn Định nghĩa từ phượt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Định nghĩa từ phượt. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015
Thứ Ba, 1 tháng 12, 2015
Cái kết đắng của phượt thủ bỏ việc đi du lịch
(VNE) - Tin tưởng các phượt thủ đi trước, những người từng thành công bằng cách vừa đi du lịch vừa kiếm tiền, Jo Fraser phải nhận một cái kết đắng khi phá sản và thất nghiệp.
< Jo Fraser trên đường du lịch.
Bỏ việc, bán nhà để đi du lịch khắp thế giới đang là trào lưu được nhiều phượt thủ trên thế giới ưa chuộng. Trong những bài viết được các trang du lịch giới thiệu, bạn sẽ dễ dàng tìm thấy nhiều người như vậy. Họ kiếm tiền cũng rất đơn giản bằng cách lập blog du lịch, ghi lại những trải nghiệm của mình.
Tuy nhiên, đây chỉ là bề nổi mà bạn từng nghe đến. Bên cạnh những ví dụ thành công đó còn có những trường hợp long đong, lận đận khác và Jo Fraser, cô gái trẻ 24 tuổi đến từ Australia là một ví dụ điển hình.
Đầu năm 2014, Jo thông báo với quản lý rằng sẽ nghỉ việc để du lịch vòng quanh thế giới. Lúc đó, trong cô vẫn còn tràn trề hy vọng mọi thứ sẽ ổn, và mình sẽ thành công như những phượt thủ từng đi trước.
Cô vẽ ra viễn cảnh trước mắt mình thật đẹp: mình sẽ có những trải nghiệm tuyệt vời để viết lên những câu chuyện du lịch vĩ đại, đăng tải lên blog cá nhân những bức hình đẹp lung linh, đầy màu sắc tại các nơi đã đi qua. "Đây sẽ là năm tuyệt vời nhất của cuộc đời mình, và mình sẽ chẳng bao giờ đi làm văn phòng một lần nữa", Jo nghĩ.
< Từ bỏ công việc lương cao để đi du lịch, Jo đã trắng tay.
Sau khi từ bỏ công việc lương cao, cô gái trẻ mua một tấm vé tới Thái Lan cùng chiếc mũ rơm trên đầu với bao hứng khởi về hành trình sắp tới. Cô tin rằng với sự chăm chỉ của mình và những chuyến đi thay đổi cuộc sống, cô sẽ không thất vọng. Đối với Jo, chỉ cần có ai đó chụp ảnh giúp cô tại những nơi cô đến để có ảnh đăng trên Instagram là quá đủ rồi.
Dulichgo
Trong một thời gian nhất định, Jo đã có được cuộc sống mình mong muốn. Thay vì hàng ngày ngồi "cày" bên máy tính văn phòng, cô nằm tắm nắng trên một bãi biển ở Thái Lan, leo lên dãy Himalaya tuyết phủ, thám hiểm những khu rừng rậm của nước Đức xa xôi, cưỡi lạc đà ở thành cổ Petra và ngắm vẻ hùng vĩ của Grand Canyon. Du lịch cũng giúp cô tìm thấy niềm đam mê viết lách và những người bạn thân thiết. Họ đã có những ký ức hạnh phúc cùng nhau.
"Trong rất nhiều ngày, nhiều tuần, tôi đã cảm thấy mình thực sự hạnh phúc và tự do", Jo viết.
< Jo cho biết, cảnh đẹp ở các nơi trên thế giới là miễn phí. Nhưng tiền đi xe bus, thức ăn, nhà nghỉ thì không và đây mới là thứ lấy của cô khá nhiều tiền.
Tuy nhiên bên cạnh việc du lịch khám phá thế giới, Jo cũng phải đối mặt với một nỗi sợ hãi khác: tiền dần hao mòn trong tài khoản. "Hoàng hôn trên bãi biển ở Thái Lan là miễn phí, nhưng xe bus tới đó thì không. Những buổi tối tràn ngập tiếng cười nói trên con phố ở Athens không tính tiền bạn nhưng giá thuê phòng nghỉ cho một đêm là 18 EUR".
Dulichgo
Dần dần, Jo không dám kiểm tra tài khoản của mình nữa. Cô bắt đầu lo lắng khi nghĩ đến vấn đề này. Blog của cô được nhiều người biết đến hơn, nhưng sự nổi tiếng không mang đến cho cô tiền bạc. Jo đăng tải lên blog của mình một cuộc sống hào nhoáng như cô từng thấy trong các blog của các phượt thủ khác. Nhưng trong thực tế, cô đang sống với những chuỗi ngày bất an vì thiếu tiền.
Cuối cùng, cô cũng phải gọi điện về nhà để xin tiền bố mẹ: "Thật xấu hổ khi còn phải xin tiền họ khi tôi đã 25 tuổi".
Qua câu chuyện của mình, Jo cũng gửi lời tới những phượt thủ trẻ - những người đang có ý định bỏ việc để đi du lịch như cô và mộng mơ về một cuộc sống tự do, phóng khoáng. Cô cho biết mình không hối tiếc vì đã đi du lịch. Nhưng cô hối tiếc vì không sống thực tế hơn. Việc vừa xin được visa du lịch, vừa làm việc và kiếm tiền trên đường đi là một điều rất khó, không phải ai cũng có may mắn đó.
Jo cũng khuyên rằng: "Khi đọc những bài viết như thế, bạn hãy nhớ không phải ai cũng may mắn được như vậy. Phần lớn họ sẽ phải trở về nhà, bật máy tính lên và viết đơn xin việc để kiếm tiền một lần nữa".
Vnexpress dịch từ Huffingtonpost.com
Du lịch, GO!
< Jo Fraser trên đường du lịch.
Bỏ việc, bán nhà để đi du lịch khắp thế giới đang là trào lưu được nhiều phượt thủ trên thế giới ưa chuộng. Trong những bài viết được các trang du lịch giới thiệu, bạn sẽ dễ dàng tìm thấy nhiều người như vậy. Họ kiếm tiền cũng rất đơn giản bằng cách lập blog du lịch, ghi lại những trải nghiệm của mình.
Tuy nhiên, đây chỉ là bề nổi mà bạn từng nghe đến. Bên cạnh những ví dụ thành công đó còn có những trường hợp long đong, lận đận khác và Jo Fraser, cô gái trẻ 24 tuổi đến từ Australia là một ví dụ điển hình.
Đầu năm 2014, Jo thông báo với quản lý rằng sẽ nghỉ việc để du lịch vòng quanh thế giới. Lúc đó, trong cô vẫn còn tràn trề hy vọng mọi thứ sẽ ổn, và mình sẽ thành công như những phượt thủ từng đi trước.
Cô vẽ ra viễn cảnh trước mắt mình thật đẹp: mình sẽ có những trải nghiệm tuyệt vời để viết lên những câu chuyện du lịch vĩ đại, đăng tải lên blog cá nhân những bức hình đẹp lung linh, đầy màu sắc tại các nơi đã đi qua. "Đây sẽ là năm tuyệt vời nhất của cuộc đời mình, và mình sẽ chẳng bao giờ đi làm văn phòng một lần nữa", Jo nghĩ.
< Từ bỏ công việc lương cao để đi du lịch, Jo đã trắng tay.
Sau khi từ bỏ công việc lương cao, cô gái trẻ mua một tấm vé tới Thái Lan cùng chiếc mũ rơm trên đầu với bao hứng khởi về hành trình sắp tới. Cô tin rằng với sự chăm chỉ của mình và những chuyến đi thay đổi cuộc sống, cô sẽ không thất vọng. Đối với Jo, chỉ cần có ai đó chụp ảnh giúp cô tại những nơi cô đến để có ảnh đăng trên Instagram là quá đủ rồi.
Dulichgo
Trong một thời gian nhất định, Jo đã có được cuộc sống mình mong muốn. Thay vì hàng ngày ngồi "cày" bên máy tính văn phòng, cô nằm tắm nắng trên một bãi biển ở Thái Lan, leo lên dãy Himalaya tuyết phủ, thám hiểm những khu rừng rậm của nước Đức xa xôi, cưỡi lạc đà ở thành cổ Petra và ngắm vẻ hùng vĩ của Grand Canyon. Du lịch cũng giúp cô tìm thấy niềm đam mê viết lách và những người bạn thân thiết. Họ đã có những ký ức hạnh phúc cùng nhau.
"Trong rất nhiều ngày, nhiều tuần, tôi đã cảm thấy mình thực sự hạnh phúc và tự do", Jo viết.
< Jo cho biết, cảnh đẹp ở các nơi trên thế giới là miễn phí. Nhưng tiền đi xe bus, thức ăn, nhà nghỉ thì không và đây mới là thứ lấy của cô khá nhiều tiền.
Tuy nhiên bên cạnh việc du lịch khám phá thế giới, Jo cũng phải đối mặt với một nỗi sợ hãi khác: tiền dần hao mòn trong tài khoản. "Hoàng hôn trên bãi biển ở Thái Lan là miễn phí, nhưng xe bus tới đó thì không. Những buổi tối tràn ngập tiếng cười nói trên con phố ở Athens không tính tiền bạn nhưng giá thuê phòng nghỉ cho một đêm là 18 EUR".
Dulichgo
Dần dần, Jo không dám kiểm tra tài khoản của mình nữa. Cô bắt đầu lo lắng khi nghĩ đến vấn đề này. Blog của cô được nhiều người biết đến hơn, nhưng sự nổi tiếng không mang đến cho cô tiền bạc. Jo đăng tải lên blog của mình một cuộc sống hào nhoáng như cô từng thấy trong các blog của các phượt thủ khác. Nhưng trong thực tế, cô đang sống với những chuỗi ngày bất an vì thiếu tiền.
Cuối cùng, cô cũng phải gọi điện về nhà để xin tiền bố mẹ: "Thật xấu hổ khi còn phải xin tiền họ khi tôi đã 25 tuổi".
Qua câu chuyện của mình, Jo cũng gửi lời tới những phượt thủ trẻ - những người đang có ý định bỏ việc để đi du lịch như cô và mộng mơ về một cuộc sống tự do, phóng khoáng. Cô cho biết mình không hối tiếc vì đã đi du lịch. Nhưng cô hối tiếc vì không sống thực tế hơn. Việc vừa xin được visa du lịch, vừa làm việc và kiếm tiền trên đường đi là một điều rất khó, không phải ai cũng có may mắn đó.
Jo cũng khuyên rằng: "Khi đọc những bài viết như thế, bạn hãy nhớ không phải ai cũng may mắn được như vậy. Phần lớn họ sẽ phải trở về nhà, bật máy tính lên và viết đơn xin việc để kiếm tiền một lần nữa".
Vnexpress dịch từ Huffingtonpost.com
Du lịch, GO!
Thứ Tư, 18 tháng 11, 2015
Khi phượt thủ truyền tai đủ chiêu gian lận
(TTO) - Phượt - du lịch bụi - đã trở thành mốt của những người trẻ mê khám phá. Giới du lịch bụi rủ nhau sục sạo hang cùng ngõ hẻm bên ngoài biên giới Việt Nam. Mỗi người đi theo một cách khác nhau nhưng có nhiều cách nghe tới là... buồn.
Đủ loại “mánh mung” trên đường phượt
Anh N.V. - 26 tuổi, nhân viên ngân hàng tại Q.1, TP. HCM, kể chuyện ba năm trước: “Khi đó tôi mới tốt nghiệp đại học, quyết định gap year (một năm nghỉ sau tốt nghiệp dành cho việc cá nhân) để dành thời gian đi du lịch đây đó. Tôi tìm hiểu thông tin về Úc trên một diễn đàn phượt xem cách ăn ở, đi lại sao cho tiết kiệm tối đa. Một nick trên diễn đàn tên Giayd…chỉ cách đi tàu siêu rẻ tại Úc. Ví dụ, trong thành phố thay vì mua vé toàn chặng với giá 10 đôla Úc, tôi chỉ phải mua vé chặng ngắn khoảng 1 đôla Úc.
Khi đến cuối chặng, tôi phải đi sát theo người nào đó đằng trước. Họ bỏ vé vào hộp soát vé tự động, đèn hai bên cánh cửa sẽ quét người để mở cửa. Bạn chỉ cần lấy tay bịt đèn lại và nghiễm nhiên đi ra theo, cửa sẽ vẫn mở đến khi bạn buôn tay khỏi đèn. Như vậy, với cả chặng đường dài xuyên thành phố, tôi chỉ mất 1 đôla Úc đi lại. Thậm chí với những chặng tàu nhỏ hơn, cửa không có hệ thống soát vé thì… khỏi cần mua vé, cứ lên xe và đi thôi. Trên diễn đàn phượt đó không chỉ mình tôi làm theo lời mách của nick giayd… mà còn nhiều người khác liên tục nhấn nút “cảm ơn” cho sự mách nước tiết kiệm của anh này”.
Couchsurfing - hội những người chia sẻ với nhau chỗ ngủ trọ miễn phí trên toàn thế giới - là nơi tìm đến của nhiều người trẻ mê khám phá. Người đi ngủ trọ nhờ được gọi là Couch Surfer, chủ nhà cho người khác ở nhờ được gọi là host.
Dulichgo
T.N. - du học sinh Mỹ - kể lại cách đây không lâu trong diễn đàn hội du học sinh Việt Nam tại Mỹ có một bạn gái tên Th. hỏi về du lịch bụi ở Mỹ. Bạn tìm được người cho ngủ nhờ qua mạng Couchsurfing nhưng đang cần một việc làm kiếm tiền đi tiếp. “Thấy bạn ấy viết rất đáng thương rằng đã cạn sạch tiền nên mình chỉ cách bạn đó đi làm chui. Mình cũng nhấn mạnh việc làm chui nhiều khả năng bị phát giác và trục xuất về nước, bạn chỉ cảm ơn rối rít và biến mất. Một thời gian ngắn sau trên một trang blog cá nhân, bạn gái “cạn sạch tiền” ngày nào giờ đã về Việt Nam, gõ một bài blog khoe về chuyến đi Mỹ chỉ bắt đầu bằng 10 triệu đồng”.
Th. viết rằng kiếm việc làm trên đất Mỹ không khó. Những nhà hàng ăn uống của người Hoa, người Malaysia, người Việt… thường sẵn lòng tiếp nhận những lao động du lịch kiểu này, vì chỉ phải trả 1/3 giá thông thường. Thay vì 8 đôla Mỹ/giờ, họ trả lao động du lịch 2-3 đôla Mỹ/giờ và giao những công việc như rửa chén bát, lau chùi nhà vệ sinh, quét dọn bếp… Điều làm T.N. bất ngờ là những chia sẻ của Thanh được nhiều bạn bè khen ngợi cô “chăm chỉ”, “giỏi xoay xở”…
Nữ phượt thủ có “số má” Q.A. kể lại chị từng áp dụng rất nhiều chiêu để đỡ phải móc ví hết mức có thể. “Một số nước châu Á vì ngoại hình gần tương đồng nên một số địa điểm tham quan có thể giả làm dân bản địa thì không mất vé (Lào, Myanmar…). Còn nữa, một số địa điểm họ chỉ bắt đầu kiểm tra vé từ giờ này đến giờ này, ví dụ giờ quy định là 8g sáng thì mình sẽ đi từ 6g hay 7g sáng rồi đi vào trong. Nếu điểm tham quan ấy có nhiều cổng thì càng dễ dàng trốn vé. Ngoài ra vé tham quan nếu mình đã dùng mà không ghi chú ngày tháng năm thì có thể cầm về và tái sử dụng, nếu cần thiết hoặc đưa cho bạn bè dùng".
Dulichgo
Trên diễn đàn lớn của dân du lịch bụi Việt Nam www.phuot.vn, nhiều mánh khóe trốn vé, giảm vé được bàn tán sôi nổi. Phổ biến nhất có thể kể đến chiêu làm thẻ sinh viên quốc tế để được giảm giá, thậm chí miễn phí vé tàu xe, vé tham quan ở nhiều quốc gia khác. Quy định của thẻ sinh viên quốc tế chỉ áp dụng cho sinh viên dưới 25 tuổi, nhưng có nhiều dịch vụ làm thẻ giả với giá rẻ giật mình nên những phượt thủ dù đã quá tuổi nhưng vẫn ham. Thậm chí, dân phượt còn truyền tai nhau những địa danh dễ dàng chìa thẻ sinh viên quốc tế để miễn giảm tiền hoặc những nơi khó khăn cần phải “diễn” cho ra dáng sinh viên.
“Chiêu thẻ sinh viên quốc tế này vẫn dùng ổn với một số điểm du lịch tại một nước châu Á, ít nhất là cho tới cuối tháng 10. Các bạn cứ làm một cái đi, không đáng bao nhiêu, được thì tốt, không được đành mua vé đúng giá gốc thôi” - nick vntuy khuyên nhủ các phượt thủ đi sau. Cập nhật khác của nick HellAngel: “Thông báo của đoàn đi mới đây nhất: thẻ sinh viên vẫn dùng được ở điểm du lịch C. và các nơi khác nhưng mọi người nên đi lẻ chứ đừng tập trung nguyên nhóm mười mấy người mà soát vé nghi ngờ. Tầm nhóm 2-3 người vào cách nhau là ổn”.
Nick Peter trên diễn đàn www.phuot.vn viết: “Các bạn cũng nên hiểu rõ ràng đây là làm thẻ không thật. Cho nên chuyện bạn là sinh viên hay không, bạn còn ở độ tuổi sinh viên hay không, nó không còn quan trọng nữa. Miễn là trông mặt bạn trẻ và trong cái thẻ sinh viên mà bạn làm ghi ngày tháng năm sinh cho phù hợp là được. Các bạn nước này hầu như không biết chút tiếng Anh nào, họ thấy thẻ toàn tiếng Anh là chịu thôi, gần như sẽ cho giảm giá ngay. Tất nhiên có một số trường hợp ngoại lệ bị hỏi han và bắt phải chìa hộ chiếu nhưng cái này rất hãn hữu”.
“Làm thẻ không thật thì tất nhiên là một cách lách luật mà thôi, không được quang minh chính đại cho lắm nhưng bù lại giảm được kha khá tiền vé thắng cảnh vốn rất cao ” - nick Peter viết thêm.
Nhẹ thì đỏ mặt, nặng thì… ngồi tù
Du lịch giá siêu rẻ, xoay xở kiếm kinh phí đi tiếp là mục tiêu của nhiều phượt thủ. Thay vì tìm kiếm những công việc hợp pháp, ví dụ như HelpX (cộng đồng giúp bạn có được chỗ ăn, ngủ tại một quốc gia nào đó với điều kiện bạn phải làm việc cho họ để trả công) thì việc gian lận, trốn vé có vẻ nhàn hạ hơn nhiều. Nhưng ai cũng biết gian lận luôn đi kèm với hậu quả xấu.
Phượt thủ N.V. nhắc ở trên di chuyển qua nhiều thành phố của Úc bằng cách mua vé 1 đôla Úc, nhưng “đi đêm có ngày gặp ma”. Một người Úc bản địa vô tình thấy chiêu gian lận của N.V. đến lần thứ hai lập tức báo cho cảnh sát địa phương ngay nơi N.V. bước xuống tàu. “Chưa bao giờ tôi bị ngồi trong đồn cảnh sát đất khách quê người, run rẩy và sợ hãi. Mất một hồi ỉ ôi năn nỉ họ rằng tôi đánh rơi tiền nên còn lại rất ít, bần cùng bất đắc dĩ mới sử dụng cách này và hứa không bao giờ tái phạm nữa. Cuối cùng họ thả tự do cho tôi kèm lời cảnh cáo nếu tái phạm sẽ trục xuất về nước và cấm nhập cảnh nhiều năm liền”.
Dulichgo
Cô gái tên Th. còn gặp nhiều rắc rối hơn. Những chia sẻ trên blog về đi làm chui tại Mỹ được một trang báo mạng đăng tải lại dưới dạng hồi ký của một nữ phượt thủ. Một thời gian sau, Th. dự định công tác tại Mỹ thì bị từ chối visa thẳng thừng với lý do cô từng lao động bất hợp pháp tại đây. Tại thời điểm này khi liên hệ với Th., cô đã gỡ bài viết trên blog kia từ lâu và yêu cầu trang báo mạng nọ phải gỡ bài của mình xuống. “Cấm nhập cảnh năm năm là giá rất đắt mà lúc trước mình không thể nào tưởng tượng được” - Th. nuối tiếc.
Còn những chiêu khác không đến nỗi dính dáng đến luật pháp, nhưng cũng đủ để mỗi lần nghĩ lại là xấu hổ với chính mình. Với người có chút khả năng “diễn xuất” thì chiêu giả làm người bản địa thường được đem ra áp dụng. Trường hợp ngượng chín mặt của phượt thủ tên M. kể lại: “Trong một chuyến đi Thái Lan, nếu là người bản địa bạn chỉ phải trả nửa giá vé. Biết điều này, khi đến quầy vé tôi vờ chăm chú đọc báo và chỉ gọn lỏn giơ hai ngón tay ra, nói “Xỏn” - tiếng Thái Lan nghĩa là “hai”. Người bán vé gật đầu và bán cho tôi hai vé nội địa. Thấy có vẻ dễ dàng, tới Chùa Vàng tôi lại giở chiêu cũ. Chẳng may lúc móc ví trả tiền lại lộ ra hộ chiếu xanh Việt Nam, thế là bao nhiêu bạn bè quốc tế quanh đấy nhìn mình như người ngoài hành tinh. Vừa xấu hổ, vừa phải trả thêm tiền, bài học nhớ đời từ đấy”.
Dulichgo
Cũng rơi vào tình huống “xấu hổ muốn độn thổ”, V.C. sắm thẻ sinh viên quốc tể để mua vé tàu xe, tham quan giảm giá. Trong một lần C. tự tin chìa thẻ sinh viên quốc tế cho cô bán vé. Chẳng ngờ những người làm du lịch tại đây đã “rành sáu câu” mấy chiêu trò của khách, nên yêu cầu đưa cả hộ chiếu để so sánh năm sinh. Trên thẻ sinh viên quốc tế ghi 23 tuổi nhưng tuổi trên hộ chiếu tính ra đã…26.
“Cô bán vé chỉ nhún vai và nói khách Việt Nam rất hay xài chiêu này nên cô ấy kiểm tra thường xuyên lắm” - V.C. kể. Ý định gian lận bằng thẻ quốc tế cũng xếp xó ngay lập tức.
Nữ phượt thủ Q.A. kể trên sau nhiều năm đi bụi hang cùng ngõ hẻm nhiều quốc gia, kết luận: “Chưa bàn đến độ may rủi của những chiêu trò gian lận, nhưng sau này mình hiểu là mình biết những chiêu ấy cũng có nghĩa bạn bè du lịch khắp thế giới thừa biết những chiêu ấy, chỉ là họ có dùng hay không mà thôi. Đến một số thành phố của Nhật, Đức… thấy họ có những tấm bảng ghi bằng tiếng Việt, đại ý cảnh báo trộm cắp, đá tàu (tức trốn vé tàu), rồi bạn bè quốc tế cũng hơi e dè khi thấy mình là người Việt. Những chiêu trò gian lận tiết kiệm được vài đồng, nhưng trả giá bằng ấn tượng xấu về mình nói riêng và những người Việt nói chung”.
Được đi đây đó là học thêm được nhiều sàng khôn, nhưng đi một cách thông minh lại là cả một câu chuyện dài. Chắt lọc kinh nghiệm của người đi trước, học hỏi ra sao và bản thân bạn chia sẻ lại chuyến đi của mình theo cách nào chính là cách phượt thủ tự định vị mình trong cộng đồng.
Theo Hương Linh (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!
Đủ loại “mánh mung” trên đường phượt
Anh N.V. - 26 tuổi, nhân viên ngân hàng tại Q.1, TP. HCM, kể chuyện ba năm trước: “Khi đó tôi mới tốt nghiệp đại học, quyết định gap year (một năm nghỉ sau tốt nghiệp dành cho việc cá nhân) để dành thời gian đi du lịch đây đó. Tôi tìm hiểu thông tin về Úc trên một diễn đàn phượt xem cách ăn ở, đi lại sao cho tiết kiệm tối đa. Một nick trên diễn đàn tên Giayd…chỉ cách đi tàu siêu rẻ tại Úc. Ví dụ, trong thành phố thay vì mua vé toàn chặng với giá 10 đôla Úc, tôi chỉ phải mua vé chặng ngắn khoảng 1 đôla Úc.
Khi đến cuối chặng, tôi phải đi sát theo người nào đó đằng trước. Họ bỏ vé vào hộp soát vé tự động, đèn hai bên cánh cửa sẽ quét người để mở cửa. Bạn chỉ cần lấy tay bịt đèn lại và nghiễm nhiên đi ra theo, cửa sẽ vẫn mở đến khi bạn buôn tay khỏi đèn. Như vậy, với cả chặng đường dài xuyên thành phố, tôi chỉ mất 1 đôla Úc đi lại. Thậm chí với những chặng tàu nhỏ hơn, cửa không có hệ thống soát vé thì… khỏi cần mua vé, cứ lên xe và đi thôi. Trên diễn đàn phượt đó không chỉ mình tôi làm theo lời mách của nick giayd… mà còn nhiều người khác liên tục nhấn nút “cảm ơn” cho sự mách nước tiết kiệm của anh này”.
Couchsurfing - hội những người chia sẻ với nhau chỗ ngủ trọ miễn phí trên toàn thế giới - là nơi tìm đến của nhiều người trẻ mê khám phá. Người đi ngủ trọ nhờ được gọi là Couch Surfer, chủ nhà cho người khác ở nhờ được gọi là host.
Dulichgo
T.N. - du học sinh Mỹ - kể lại cách đây không lâu trong diễn đàn hội du học sinh Việt Nam tại Mỹ có một bạn gái tên Th. hỏi về du lịch bụi ở Mỹ. Bạn tìm được người cho ngủ nhờ qua mạng Couchsurfing nhưng đang cần một việc làm kiếm tiền đi tiếp. “Thấy bạn ấy viết rất đáng thương rằng đã cạn sạch tiền nên mình chỉ cách bạn đó đi làm chui. Mình cũng nhấn mạnh việc làm chui nhiều khả năng bị phát giác và trục xuất về nước, bạn chỉ cảm ơn rối rít và biến mất. Một thời gian ngắn sau trên một trang blog cá nhân, bạn gái “cạn sạch tiền” ngày nào giờ đã về Việt Nam, gõ một bài blog khoe về chuyến đi Mỹ chỉ bắt đầu bằng 10 triệu đồng”.
Th. viết rằng kiếm việc làm trên đất Mỹ không khó. Những nhà hàng ăn uống của người Hoa, người Malaysia, người Việt… thường sẵn lòng tiếp nhận những lao động du lịch kiểu này, vì chỉ phải trả 1/3 giá thông thường. Thay vì 8 đôla Mỹ/giờ, họ trả lao động du lịch 2-3 đôla Mỹ/giờ và giao những công việc như rửa chén bát, lau chùi nhà vệ sinh, quét dọn bếp… Điều làm T.N. bất ngờ là những chia sẻ của Thanh được nhiều bạn bè khen ngợi cô “chăm chỉ”, “giỏi xoay xở”…
Nữ phượt thủ có “số má” Q.A. kể lại chị từng áp dụng rất nhiều chiêu để đỡ phải móc ví hết mức có thể. “Một số nước châu Á vì ngoại hình gần tương đồng nên một số địa điểm tham quan có thể giả làm dân bản địa thì không mất vé (Lào, Myanmar…). Còn nữa, một số địa điểm họ chỉ bắt đầu kiểm tra vé từ giờ này đến giờ này, ví dụ giờ quy định là 8g sáng thì mình sẽ đi từ 6g hay 7g sáng rồi đi vào trong. Nếu điểm tham quan ấy có nhiều cổng thì càng dễ dàng trốn vé. Ngoài ra vé tham quan nếu mình đã dùng mà không ghi chú ngày tháng năm thì có thể cầm về và tái sử dụng, nếu cần thiết hoặc đưa cho bạn bè dùng".
Dulichgo
Trên diễn đàn lớn của dân du lịch bụi Việt Nam www.phuot.vn, nhiều mánh khóe trốn vé, giảm vé được bàn tán sôi nổi. Phổ biến nhất có thể kể đến chiêu làm thẻ sinh viên quốc tế để được giảm giá, thậm chí miễn phí vé tàu xe, vé tham quan ở nhiều quốc gia khác. Quy định của thẻ sinh viên quốc tế chỉ áp dụng cho sinh viên dưới 25 tuổi, nhưng có nhiều dịch vụ làm thẻ giả với giá rẻ giật mình nên những phượt thủ dù đã quá tuổi nhưng vẫn ham. Thậm chí, dân phượt còn truyền tai nhau những địa danh dễ dàng chìa thẻ sinh viên quốc tế để miễn giảm tiền hoặc những nơi khó khăn cần phải “diễn” cho ra dáng sinh viên.
“Chiêu thẻ sinh viên quốc tế này vẫn dùng ổn với một số điểm du lịch tại một nước châu Á, ít nhất là cho tới cuối tháng 10. Các bạn cứ làm một cái đi, không đáng bao nhiêu, được thì tốt, không được đành mua vé đúng giá gốc thôi” - nick vntuy khuyên nhủ các phượt thủ đi sau. Cập nhật khác của nick HellAngel: “Thông báo của đoàn đi mới đây nhất: thẻ sinh viên vẫn dùng được ở điểm du lịch C. và các nơi khác nhưng mọi người nên đi lẻ chứ đừng tập trung nguyên nhóm mười mấy người mà soát vé nghi ngờ. Tầm nhóm 2-3 người vào cách nhau là ổn”.
Nick Peter trên diễn đàn www.phuot.vn viết: “Các bạn cũng nên hiểu rõ ràng đây là làm thẻ không thật. Cho nên chuyện bạn là sinh viên hay không, bạn còn ở độ tuổi sinh viên hay không, nó không còn quan trọng nữa. Miễn là trông mặt bạn trẻ và trong cái thẻ sinh viên mà bạn làm ghi ngày tháng năm sinh cho phù hợp là được. Các bạn nước này hầu như không biết chút tiếng Anh nào, họ thấy thẻ toàn tiếng Anh là chịu thôi, gần như sẽ cho giảm giá ngay. Tất nhiên có một số trường hợp ngoại lệ bị hỏi han và bắt phải chìa hộ chiếu nhưng cái này rất hãn hữu”.
“Làm thẻ không thật thì tất nhiên là một cách lách luật mà thôi, không được quang minh chính đại cho lắm nhưng bù lại giảm được kha khá tiền vé thắng cảnh vốn rất cao ” - nick Peter viết thêm.
Nhẹ thì đỏ mặt, nặng thì… ngồi tù
Du lịch giá siêu rẻ, xoay xở kiếm kinh phí đi tiếp là mục tiêu của nhiều phượt thủ. Thay vì tìm kiếm những công việc hợp pháp, ví dụ như HelpX (cộng đồng giúp bạn có được chỗ ăn, ngủ tại một quốc gia nào đó với điều kiện bạn phải làm việc cho họ để trả công) thì việc gian lận, trốn vé có vẻ nhàn hạ hơn nhiều. Nhưng ai cũng biết gian lận luôn đi kèm với hậu quả xấu.
Phượt thủ N.V. nhắc ở trên di chuyển qua nhiều thành phố của Úc bằng cách mua vé 1 đôla Úc, nhưng “đi đêm có ngày gặp ma”. Một người Úc bản địa vô tình thấy chiêu gian lận của N.V. đến lần thứ hai lập tức báo cho cảnh sát địa phương ngay nơi N.V. bước xuống tàu. “Chưa bao giờ tôi bị ngồi trong đồn cảnh sát đất khách quê người, run rẩy và sợ hãi. Mất một hồi ỉ ôi năn nỉ họ rằng tôi đánh rơi tiền nên còn lại rất ít, bần cùng bất đắc dĩ mới sử dụng cách này và hứa không bao giờ tái phạm nữa. Cuối cùng họ thả tự do cho tôi kèm lời cảnh cáo nếu tái phạm sẽ trục xuất về nước và cấm nhập cảnh nhiều năm liền”.
Dulichgo
Cô gái tên Th. còn gặp nhiều rắc rối hơn. Những chia sẻ trên blog về đi làm chui tại Mỹ được một trang báo mạng đăng tải lại dưới dạng hồi ký của một nữ phượt thủ. Một thời gian sau, Th. dự định công tác tại Mỹ thì bị từ chối visa thẳng thừng với lý do cô từng lao động bất hợp pháp tại đây. Tại thời điểm này khi liên hệ với Th., cô đã gỡ bài viết trên blog kia từ lâu và yêu cầu trang báo mạng nọ phải gỡ bài của mình xuống. “Cấm nhập cảnh năm năm là giá rất đắt mà lúc trước mình không thể nào tưởng tượng được” - Th. nuối tiếc.
Còn những chiêu khác không đến nỗi dính dáng đến luật pháp, nhưng cũng đủ để mỗi lần nghĩ lại là xấu hổ với chính mình. Với người có chút khả năng “diễn xuất” thì chiêu giả làm người bản địa thường được đem ra áp dụng. Trường hợp ngượng chín mặt của phượt thủ tên M. kể lại: “Trong một chuyến đi Thái Lan, nếu là người bản địa bạn chỉ phải trả nửa giá vé. Biết điều này, khi đến quầy vé tôi vờ chăm chú đọc báo và chỉ gọn lỏn giơ hai ngón tay ra, nói “Xỏn” - tiếng Thái Lan nghĩa là “hai”. Người bán vé gật đầu và bán cho tôi hai vé nội địa. Thấy có vẻ dễ dàng, tới Chùa Vàng tôi lại giở chiêu cũ. Chẳng may lúc móc ví trả tiền lại lộ ra hộ chiếu xanh Việt Nam, thế là bao nhiêu bạn bè quốc tế quanh đấy nhìn mình như người ngoài hành tinh. Vừa xấu hổ, vừa phải trả thêm tiền, bài học nhớ đời từ đấy”.
Dulichgo
Cũng rơi vào tình huống “xấu hổ muốn độn thổ”, V.C. sắm thẻ sinh viên quốc tể để mua vé tàu xe, tham quan giảm giá. Trong một lần C. tự tin chìa thẻ sinh viên quốc tế cho cô bán vé. Chẳng ngờ những người làm du lịch tại đây đã “rành sáu câu” mấy chiêu trò của khách, nên yêu cầu đưa cả hộ chiếu để so sánh năm sinh. Trên thẻ sinh viên quốc tế ghi 23 tuổi nhưng tuổi trên hộ chiếu tính ra đã…26.
“Cô bán vé chỉ nhún vai và nói khách Việt Nam rất hay xài chiêu này nên cô ấy kiểm tra thường xuyên lắm” - V.C. kể. Ý định gian lận bằng thẻ quốc tế cũng xếp xó ngay lập tức.
Nữ phượt thủ Q.A. kể trên sau nhiều năm đi bụi hang cùng ngõ hẻm nhiều quốc gia, kết luận: “Chưa bàn đến độ may rủi của những chiêu trò gian lận, nhưng sau này mình hiểu là mình biết những chiêu ấy cũng có nghĩa bạn bè du lịch khắp thế giới thừa biết những chiêu ấy, chỉ là họ có dùng hay không mà thôi. Đến một số thành phố của Nhật, Đức… thấy họ có những tấm bảng ghi bằng tiếng Việt, đại ý cảnh báo trộm cắp, đá tàu (tức trốn vé tàu), rồi bạn bè quốc tế cũng hơi e dè khi thấy mình là người Việt. Những chiêu trò gian lận tiết kiệm được vài đồng, nhưng trả giá bằng ấn tượng xấu về mình nói riêng và những người Việt nói chung”.
Được đi đây đó là học thêm được nhiều sàng khôn, nhưng đi một cách thông minh lại là cả một câu chuyện dài. Chắt lọc kinh nghiệm của người đi trước, học hỏi ra sao và bản thân bạn chia sẻ lại chuyến đi của mình theo cách nào chính là cách phượt thủ tự định vị mình trong cộng đồng.
Theo Hương Linh (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


















